Trái tim còn đạp còn chiến đấu
“Trái tim còn đập, còn chiến đấu” là câu chuyện cảm động về tinh thần chiến đấu kiên cường của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Dù bị thương rất nặng ở cánh tay phải, ông vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ ôm bộc phá mở cửa đột phá, góp phần tiêu diệt cứ điểm Đông Khê và làm nên thắng lợi vẻ vang của quân đội ta. Câu chuyện là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, ý chí bất khuất và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Trái tim còn đập, còn chiến đấu
Vào tháng 9 năm 1950, quân ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm tiêu diệt cứ điểm Đông Khê. Khi ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, là chiến sĩ của Trung đoàn 174, Đại đoàn 308, được giao nhiệm vụ trong tổ bộc phá – lực lượng có nhiệm vụ mở cửa mở để bộ đội tiến công vào cứ điểm của địch.
Ông kể rằng trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Địch xây dựng hệ thống lô cốt kiên cố, hỏa lực mạnh, liên tục bắn xối xả về phía quân ta. Để hoàn thành nhiệm vụ, các chiến sĩ phải ôm những khối bộc phá nặng hàng chục ki-lô-gam, bí mật áp sát lô cốt giữa làn đạn dày đặc.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, La Văn Cầu bị hai viên đạn bắn trúng cánh tay phải. Cánh tay gần như bị dập nát, máu chảy rất nhiều. Cơn đau dữ dội nhưng ông vẫn không nghĩ đến việc rút lui. Điều duy nhất ông nghĩ đến là phải hoàn thành nhiệm vụ để đồng đội có thể tiến lên.
Trong lời kể của mình, ông nhớ lại rằng cánh tay bị thương vướng vào người khiến việc di chuyển rất khó khăn. Ông đã đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Sau khi được băng bó sơ bộ, ông vẫn ôm khối bộc phá lao lên phía trước.
Khi khối bộc phá được đặt vào lô cốt, quân Pháp tìm cách đẩy ra ngoài. Không chần chừ, ông dùng chân đẩy khối bộc phá trở lại vị trí rồi kích nổ. Tiếng nổ vang lên làm hỏa điểm của địch bị phá hủy, mở đường cho đơn vị xung phong đánh chiếm cứ điểm Đông Khê, góp phần làm nên thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, Anh hùng La Văn Cầu vẫn xúc động nhớ lại những người đồng đội đã ngã xuống. Ông chia sẻ rằng điều khiến ông tự hào nhất không phải là danh hiệu Anh hùng, mà là được góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi của dân tộc. Ông từng nói: “Bây giờ mà ngồi nhớ lại trận đánh Đông Khê lịch sử năm 1950, tôi rất tự hào khi Quân đội ta đã chiến đấu và chiến thắng


