Trái Tim Kiên Trung Của Cựu Binh Võ Văn Út Nơi Ấp Hiệp Trị 1
Ông Võ Văn Út (sinh năm 1961, ngụ ấp Hiệp Trị 1, xã Tân Hoà) là bức chân dung sống động về thế hệ thanh niên trui rèn qua gian khó biên cương. Bài viết phác họa chặng đường từ một người lính dạn dày sương gió đến một lão nông kiên cường, dùng mồ hôi và nghị lực để thắp sáng quê hương thời bình.
Sinh năm 1961, tuổi ấu thơ của ông Võ Văn Út đi qua những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Khi vừa khôn lớn, chưa kịp tận hưởng trọn vẹn niềm vui đất nước thống nhất thì biên cương lại dậy sóng. Thấu hiểu lẽ sống "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", chàng thanh niên ấp Hiệp Trị 1 đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ, khoác ba lô lên đường tòng quân bảo vệ Tổ quốc.
"Thời hoa lửa" của ông là những tháng ngày nếm mật nằm gai nơi tuyến đầu sương gió. Dẫu phải đối mặt với muôn vàn khắc nghiệt của lam sơn chướng khí, những cơn sốt rét rừng thấu xương hay ranh giới tử sinh mong manh, ý chí của người lính trẻ chưa bao giờ nao núng. Giữa chốn rừng thiêng nước độc, tình đồng chí kề vai sát cánh, nhường nhau từng nắp nước, vắt cơm đã thắp lên ngọn lửa ấm áp, rèn giũa cho ông một bản lĩnh kiên cường, quyết bám trụ để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng.
Hoàn thành sứ mệnh bảo vệ non sông, ông Út cất chiếc ba lô sờn cũ trở về quê hương. Ngày trở về, ấp Hiệp Trị 1 dẫu bình yên nhưng vẫn còn đối mặt với muôn vàn khó khăn của buổi đầu kiến thiết, cái đói nghèo vẫn bám víu lấy những nếp nhà đơn sơ.
Phát huy phẩm chất cao đẹp của anh "Bộ đội Cụ Hồ", ông xắn tay áo bước vào một trận tuyến mới không có tiếng súng nhưng vô vàn nhọc nhằn. Đôi bàn tay từng quen với báng súng nay rắn rỏi vung nhát cuốc, lật từng thớ đất để cải tạo đồng bãi. Bằng tinh thần kỷ luật và nghị lực sắt đá, ông kiên trì bám đất, đổ biết bao giọt mồ hôi để hoán cải những thửa ruộng cằn cỗi thành nương lúa trĩu hạt, từng bước xây dựng kinh tế gia đình vững mạnh.
Hôm nay, khi đã bước qua tuổi lục tuần, cựu binh Võ Văn Út vẫn giữ trọn vẹn sự điềm đạm, chất phác và cương trực của người lính thuở nào. Tại ấp Hiệp Trị 1, ông không chỉ là một lão nông cần mẫn mà còn là một điểm tựa vững chãi, luôn nhiệt tâm với công việc chung của xóm làng.
Không ồn ào kể lể về quá khứ hào hùng, ông chọn cách sống lặng thầm, cống hiến qua từng hành động bình dị: sẵn sàng giúp đỡ bà con lối xóm, gìn giữ an ninh trật tự và truyền dạy cho lớp trẻ tình yêu lao động. Ngọn lửa can trường thuở xông pha trận mạc nay đã hóa thành tình yêu quê hương sâu nặng, tiếp tục in dấu chân bền bỉ của ông trên hành trình dựng xây xã Tân Hoà ngày một no ấm, yên bình.


