Trái tim ngưng đập nhưng ngọn lửa "Thép" còn sống mãi
Trong lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam, lời hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của Thiếu úy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã trở thành mệnh lệnh trái tim, thắp sáng khí thế tiến công cho hàng triệu chiến sĩ cao xạ trên khắp các chiến trường. Sinh ra tại vùng quê Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân nhập ngũ khi mới 19 tuổi, từng trải qua Chiến dịch Điện Biên Phủ trước khi trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Pháo cao xạ thuộc Sư đoàn 325.
Sáng ngày 18/11/1964, trong chiến dịch bảo vệ bầu trời miền Bắc, đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ chốt giữ vùng trời miền Tây Quảng Bình. Quân Mỹ đã huy động hàng chục lượt máy bay phản lực hiện đại lao xuống trút đạn pháo, bom nổng nhằm hủy diệt trận địa. Giữa làn mưa bom đạn xới xé tạc không trung, Nguyễn Viết Xuân vẫn đi lại trên gờ hầm pháo, bình tĩnh chỉ huy từng khẩu pháo nhắm đánh mục tiêu. Một quả đạn pháo địch bất ngờ nổ gần khiến anh bị thương nặng, dập nát đùi phải.
Mặc cho cơn đau xé ruột và máu chảy đầm đìa, Nguyễn Viết Xuân thẳng thừng từ chối xuống hầm cấp cứu. Anh yêu cầu đồng đội dùng dây nịt chặt vết thương, tựa lưng vào thành hầm pháo để tiếp tục chỉ huy. Khi thấy lực lượng máy bay địch lao xuống gầm rú định oanh tạc lần nữa, anh dồn hết sức lực còn lại hô vang lời khẩu hiệu lịch sử: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Khí thế dũng cảm của người chính trị viên đã truyền sức mạnh phi thường cho toàn đại đội, bắn rơi tại chỗ máy bay địch. Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa khi mới 31 tuổi, để lại một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và khí tiết kiên trung của người lính Pháo cao xạ Việt Nam.



