“Trái tim thôi thúc mình cầm súng” - Đại tá Khương Thế Hưng
Mới đây, Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam đã nhận được những lá thư kỷ vật của Đại tá Khương Thế Hưng, nguyên Chính trị viên Tiểu đoàn 48, Thị đội Quảng Ngãi - nhân vật M. trong cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Đó là những lá thư ông gửi cho hai người bạn: Đạo diễn Thanh Tuyền, Đội phó kiêm chỉ đạo nghệ thuật đội văn công Quảng Ngãi và Nghệ sĩ Thanh Bình, Đạo diễn kịch nói. Thư viết giữa lúc cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc bước vào giai đoạn ác liệt, nhưng vẫn thấy ở Khương Thế Hưng một tâm hồn nghệ sĩ.
Lá thư gửi cho hai bạn ở đoàn Văn công được Khương Thế Hưng viết vào tháng 7-1965, bức thư có đoạn: “Bây giờ thì mình xa T và TH, hai đứa em thân thương của mình, nhưng chẳng có gì ngăn cản đến trách nhiệm của mình đối với hai em. Mình là người cộng sản. Mình cũng chỉ muốn T và TH đi lên chung con đường mình đi-con đường của lý tưởng cộng sản vĩ đại, để chúng ta được cùng đi với nhau lâu dài, được gắn bó, được cùng chung nỗi yêu thương và tình đồng chí...”
Sau một thời gian tham gia xây dựng đoàn Văn công Quân giải phóng Quảng Ngãi, năm 1965 Khương Thế Hưng trở về Tỉnh đội Quảng Ngãi làm Phái viên chiến trường tại các đơn vị chủ lực, trực tiếp chiến đấu và về những vùng địch kiểm soát vận động nhân dân phá “ấp chiến lược". Nhưng Khương Thế Hưng vẫn đau đáu về những người bạn thân thiết với biết bao hy vọng. Trong thư, Khương Thế Hưng đã nhắn gửi hai người bạn: “Mình sẽ về một đơn vị chiến đấu. Mình yêu sự nghiệp chiến đấu hơn mọi tình yêu và nghĩ về chiến đấu hơn tất cả mọi người thân. Mình cần suy nghĩ để giết nhiều giặc Mỹ hơn mọi suy nghĩ về hạnh phúc của riêng mình. Trước đây, sự nghiệp Văn học là ước mơ lớn nhất của mình, nhưng ngày nay, cái đó không còn là hoài bão duy nhất nữa. Miền Nam đau thương quá, miền Nam quằn quại trong máu lửa 10 năm. Mất mát phải được nói lên. Văn học làm được điều đó, nhưng trước tiên mất mát phải được bù đắp. Chỉ có chiến công mới bù đắp được mất mát. Hai nhiệm vụ quan trọng như nhau, nhưng trái tim của người trai bắt buộc mình phải chọn con đường của người cầm súng”.Sau một thời gian tham gia xây dựng đoàn Văn công Quân giải phóng Quảng Ngãi, năm 1965 Khương Thế Hưng trở về Tỉnh đội Quảng Ngãi làm Phái viên chiến trường tại các đơn vị chủ lực, trực tiếp chiến đấu và về những vùng địch kiểm soát vận động nhân dân phá “ấp chiến lược". Nhưng Khương Thế Hưng vẫn đau đáu về những người bạn thân thiết với biết bao hy vọng. Trong thư, Khương Thế Hưng đã nhắn gửi hai người bạn: “Mình sẽ về một đơn vị chiến đấu. Mình yêu sự nghiệp chiến đấu hơn mọi tình yêu và nghĩ về chiến đấu hơn tất cả mọi người thân. Mình cần suy nghĩ để giết nhiều giặc Mỹ hơn mọi suy nghĩ về hạnh phúc của riêng mình. Trước đây, sự nghiệp Văn học là ước mơ lớn nhất của mình, nhưng ngày nay, cái đó không còn là hoài bão duy nhất nữa. Miền Nam đau thương quá, miền Nam quằn quại trong máu lửa 10 năm. Mất mát phải được nói lên. Văn học làm được điều đó, nhưng trước tiên mất mát phải được bù đắp. Chỉ có chiến công mới bù đắp được mất mát. Hai nhiệm vụ quan trọng như nhau, nhưng trái tim của người trai bắt buộc mình phải chọn con đường của người cầm súng”.



