TRẠM GÁC ĐÊM KHÔNG NGỦ
TRẠM GÁC ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đồn biên phòng nhỏ nằm giữa vùng núi heo hút. Mỗi đêm, chiến sĩ Lợi cùng đồng đội thay phiên nhau canh gác. Sương xuống lạnh buốt, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió rít qua vách gỗ. Có lần, anh phát hiện tín hiệu lạ từ phía bên kia biên giới. Cả đơn vị lập tức vào vị trí, bảo vệ an toàn cho dân bản phía dưới. Sau này, người dân vẫn nhớ hình ảnh những bóng áo xanh đứng lặng trong đêm tối. Họ hiểu rằng sự bình yên của bản làng được đổi bằng những đêm trắng của người lính. Lợi nói: “Chúng tôi chỉ mong dân ngủ ngon.” Một câu nói giản dị, nhưng chứa cả tinh thần trách nhiệm của thời hoa lửa.



