TRẠM GIAO LIÊN TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN
TRẠM GIAO LIÊN TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN
Ông Nguyễn Văn Cường sinh năm 1951. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Những ngày còn nhỏ, ông thường nghe loa phát thanh xã đọc danh sách thanh niên lên đường nhập ngũ. Hình ảnh những người lính vai mang ba lô hành quân qua làng đã gieo vào lòng cậu bé Cường niềm khát khao được khoác lên mình màu áo xanh bộ đội.
Năm 1970, ông tình nguyện nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại một trạm giao liên trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông là hướng dẫn các đoàn quân hành quân qua rừng, tiếp nhận thư từ, đưa thương binh về tuyến sau và bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị.
Ông kể rằng thời ấy, trạm giao liên giống như “ngôi nhà chung” giữa rừng sâu. Ngày nào cũng có bộ đội hành quân đi qua. Có đoàn vừa nghỉ chân vài giờ lại tiếp tục lên đường vào Nam chiến đấu.
“Có những chiến sĩ còn rất trẻ, mới mười tám đôi mươi đã vượt Trường Sơn ra trận,” ông xúc động nhớ lại.
Cuộc sống nơi rừng núi vô cùng gian khổ. Mùa mưa, đường trơn như đổ mỡ, vắt và muỗi dày đặc. Mùa khô thì thiếu nước sinh hoạt, anh em phải đi rất xa mới lấy được nước suối.
Điều khiến ông nhớ nhất là một đêm cuối năm 1971. Hôm đó, một đoàn thương binh từ chiến trường chuyển ra bất ngờ tới trạm trong tình trạng rất yếu. Nhiều người sốt rét nặng, chân tay lở loét vì đi bộ quá lâu trong rừng.
Không ai bảo ai, toàn bộ anh em trong trạm lập tức chia nhau nấu cháo, đun nước và chuẩn bị chỗ nghỉ cho thương binh.
Ông kể rằng khi ấy lương thực rất thiếu, khẩu phần ăn của mỗi người không nhiều nhưng anh em vẫn nhường phần gạo của mình cho thương binh.
“Nhìn các anh em chiến sĩ mệt lả mà thương lắm,” ông nghẹn ngào nói.
Có lần máy bay địch phát hiện khu vực gần trạm giao liên và ném bom dữ dội. Toàn bộ lán trại bị rung chuyển, cây rừng đổ ngổn ngang. Sau trận bom, mọi người lại cùng nhau dựng lại lán để tiếp tục nhiệm vụ.
Ông bảo rằng điều quý giá nhất trong chiến tranh là tình đồng chí. Giữa rừng sâu bom đạn, những người lính coi nhau như anh em ruột thịt.
Năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả trạm giao liên như vỡ òa trong niềm vui. Nhiều người ôm nhau khóc vì biết rằng cuộc chiến kéo dài bao năm cuối cùng đã kết thúc.



