Trạm phẫu thuật dưới tán rừng tràm
Ở chiến trường Tây Nam Bộ, trạm phẫu thuật của chúng tôi thường được đặt dưới những tán rừng tràm rậm rạp để tận dụng sự che chắn tự nhiên của thiên nhiên. Chúng tôi dựng những căn lều bằng nilon và lá cây, sàn được lót bằng những tấm ván gỗ mỏng để đặt thương binh nằm điều trị tạm thời. Thuốc men vô cùng khan hiếm, chúng tôi phải dùng nước muối tự pha và các loại lá thuốc nam để sát trùng và cầm máu cho các chiến sĩ trẻ. Tôi nhớ mãi hình ảnh những người lính vừa được đưa về từ trận đánh, quần áo đẫm bùn sình và máu, nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời ý chí chiến đấu. Có những đêm, chúng tôi phải phẫu thuật dưới ánh sáng của những chiếc đèn dầu tự chế bằng vỏ lon, tay chân mỏi nhừ nhưng không ai dám dừng lại nghỉ ngơi. Tiếng máy bay "đầm già" của địch quần thảo trên đầu, chúng tôi phải tắt hết đèn, nín thở chờ cho chúng đi qua rồi mới tiếp tục công việc cứu người. Tình thương của người thầy thuốc đối với thương binh lúc đó lớn lao vô cùng, chúng tôi coi họ như những người ruột thịt trong gia đình mình. Có những chú bộ đội sau khi hồi phục lại vội vã khoác ba lô lên đường, để lại cho chúng tôi những lời cảm ơn chân thành và nụ cười rạng rỡ. Rừng tràm U Minh đã chứng kiến biết bao đau thương nhưng cũng đầy ắp tình người và lòng quả cảm của quân dân miền Tây anh hùng.



