Trạm Phẫu Thuật Giữa Rừng Lửa
Trong kháng chiến chống Mỹ, các trạm phẫu thuật dã chiến được dựng lên giữa rừng để cấp cứu thương binh ngay tại chiến trường. Giữa mưa bom bão đạn, các bác sĩ và y tá vẫn kiên cường phẫu thuật, cứu sống nhiều chiến sĩ. Câu chuyện kể về một ca phẫu thuật đặc biệt trong rừng sâu giữa chiến dịch ác liệt.
Rừng sâu một lán nhỏ thôi,
Mà như bệnh viện giữa thời đạn bom.
Ánh đèn dầu nhỏ chập chờn,
Soi lên sự sống giữa cơn tử thần.
Người nằm cáng giữa rừng gần,
Máu loang áo trận chưa lần kịp khô.
Bên kia pháo sáng rực trời,
Bên này bác sĩ vẫn ngồi cứu thương.
Dao mổ run giữa khói sương,
Nhưng tay vẫn vững giữa đường sinh ly.
Một hơi thở giữ kịp đi,
Là thêm một mạng quay về chiến khu.
Ngoài kia tiếng nổ mịt mù,
Đất rung như thể thiên thu vỡ òa.
Nhưng trong lán nhỏ xót xa,
Một ca phẫu thuật vẫn là niềm tin.
Có người lính trẻ lặng thinh,
Mở mắt nhìn ánh bình minh trong rừng.
Bác sĩ cười nhẹ không ngừng,
“Cố lên, đồng chí, mình cùng vượt qua.”
Máu, mồ hôi, nước mắt nhòa,
Hòa trong ánh sáng thật thà đêm sâu.
Không lời hứa hẹn mai sau,
Chỉ mong giữ lấy nhịp cầu sống còn.
Có ca kéo dài đêm tròn,
Không ai rời chỗ cho con người kia.
Đến khi tiếng súng lùi xa,
Thì trời cũng đã chuyển qua bình minh.
Người lính sống lại yên bình,
Nắm tay đồng đội lặng nhìn rừng xanh.
Trạm phẫu thuật giữa chiến tranh,
Như ngọn lửa nhỏ giữ thành niềm tin.
Bao năm chiến thắng đi qua,
Những căn lán cũ nay là ký ức.
Nhưng trong lòng đất vẫn thức,
Tiếng dao mổ cũ chưa dứt bao giờ.
Người thầy thuốc đã bạc mờ,
Nhưng đôi tay ấy bây giờ vẫn thương.
Một đời đi giữa chiến trường,
Cứu bao sinh mệnh trên đường tự do.
Rừng xưa không tiếng đạn gào,
Chỉ còn tiếng gió lao xao lá cành.
Nhưng trong ký ức mong manh,
Vẫn còn ánh sáng lung linh đêm rừng.



