Bài viết

Trạm xá giữa rừng và những ca cấp cứu không ngủ-NDC

Tại chiến trường Quảng Ngãi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm làm việc trong một trạm xá dã chiến nằm sâu trong rừng. Nơi đó chỉ là những căn hầm nhỏ, mái che bằng lá rừng, luôn trong tình trạng sẵn sàng sơ tán khi có bom đạn.

Hà Tĩnh10/04/2026Lê Xuân Thái Tú (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi- xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại chiến trường Quảng Ngãi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm làm việc trong một trạm xá dã chiến nằm sâu trong rừng. Nơi đó chỉ là những căn hầm nhỏ, mái che bằng lá rừng, luôn trong tình trạng sẵn sàng sơ tán khi có bom đạn.

Có những ngày, thương binh được đưa về liên tục sau các trận đánh ác liệt. Người bị thương do mảnh đạn, người mất máu nặng, người thì kiệt sức vì hành quân dài ngày. Không khí trạm xá luôn căng thẳng, nhưng không ai có thời gian để nghỉ ngơi.

Chị từng kể lại rằng có những đêm phải phẫu thuật trong điều kiện thiếu ánh sáng, chỉ có ngọn đèn dầu leo lét. Dụng cụ y tế thiếu thốn, nhưng các y bác sĩ vẫn cố gắng hết sức để cứu từng người. Có những ca tưởng như không qua khỏi, nhưng họ vẫn không bỏ cuộc.

Một người lính trẻ từng được đưa vào trong tình trạng rất nặng. Khi tỉnh lại, anh yếu ớt hỏi: “Em có sống không chị?” Câu hỏi đó khiến mọi người nghẹn lại, nhưng ai cũng cố gắng động viên để anh có thêm niềm tin.

Ngoài trạm xá, bom đạn vẫn có thể rơi bất cứ lúc nào. Có những lần đang cấp cứu thì tiếng nổ vang lên rất gần, đất đá rung chuyển. Nhưng thay vì bỏ chạy, họ chỉ cố che chắn và tiếp tục công việc dang dở, vì biết rằng bên trong còn nhiều người cần được cứu.

Sau mỗi đêm dài như vậy, Đặng Thùy Trâm thường ghi lại nhật ký, như một cách lưu giữ lại những gì đã xảy ra trong chiến tranh. Những dòng chữ ấy sau này trở thành chứng nhân lịch sử quý giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn