Trần Anh Tiến 9a2 TTHCS Phạm Hùng
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc ta có rất nhiều người dũng cảm yêu nước dám đứng lên đấu tranh. Trong số đó có một cái tên mỗi khi chúng ta nhắc đến lại hiện lên đầy cảm xúc dâng trào, xúc động sự kính trọng đó chính là Võ Thị Sáu là một người con gái. Chị không chỉ là một anh hùng, mà còn là một tấm gương sáng cho nhiều thế hệ sau này được học hỏi, noi theo về chị. Chị nổi tiếng với lòng yêu nước, ý chí, kiên cường và lòng quả cảm, tinh thần bất khuất. Chị sinh ra và lớn lên tại vùng Đất Đỏ, Bà Rịa - Vũng Tàu. Chị tên thật là Nguyễn Thị Sáu (1933 - 1952), chị lớn lên trong một gia đình nghèo khó nhưng lại có truyền thống yêu nước. Chị sớm chứng kiến cảnh thực dân Pháp xâm lược, tàn phá quê hương đất nước của mình, lòng căm thù giặc Pháp và tình yêu nước trỗi dậy đã thôi thúc tiếp thêm ý chí tham gia vào cách mạng. Đúng như vậy, chỉ vỏn vẹn 14 tuổi đầu chị đã tham gia vào đội Công an xung phong mà không ngại khó, nguy hiểm chỉ nhằm để góp phần vào bảo vệ quê hương đất nước. Với lòng yêu nước nồng nàn, sự gan dạ, lì lợm, thông minh chị đã thực hiện được nhiều nhiệm vụ tiêu diệt ác ôn và phá hoại các cuộc họp của quân Pháp, đã làm cho chị ngày càng nổi tiếng gây nhiều thiệt hại cho Pháp. Vì sự nổi tiếng đó mà chị sớm đã lọt vào cái gai trong mắt địch, để mưu sát. Vào 1950, sau một trận đánh chị đã không may bị địch bắt được. Chị đã được địch đưa về tra tấn dã man, cực hình, đủ mọi loại sự tra tấn thể xác nhằm bẻ gãy đi ý chí của một cô gái mới lớn. Từ đó chúng cũng muốn mọi thông tin, bí mật, căn cứ của đảng ta. Nhưng đáng tiếc cho chúng đã gặp đúng một tinh thần thép trong thân xác của một cô gái, chị không khai nửa lời. Làm cho chúng tức tối, tức giận. Chúng muốn giết chị ngay, trong thời điểm đó có quy định không được tử hình với trẻ vị thành niên, nhưng chúng vẫn bất chấp tử hình bằng được. Chúng đã bí mật đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết vào năm 1952.23/1/1952, chúng đưa chị ra hành quyết. Trước họng súng của kẻ thù chị không hề tỏ ra một chút sợ hãi, hay hối hận, chị vẫn nở nụ cười trên môi, thậm chí hát vang bài "Tiến quân ca" nhằm tuyên bố với địch chị quyên hy sinh, không hề sợ hãi, chị bất khuất với chúng. Và sau đó tiếng súng đã vang, chị đã ra đi chưa đầy 20 tuổi kết thúc một sinh mạng, cao quý của người Việt ta, dân tộc ta, sự mất mát quá lớn với đảng, với nhà nước và nhân dân. Sự hy sinh anh dũng của chị đã được nhà nước, đảng biểu dương và dành nhiều sự kính trọng, tôn trọng, biết ơn của quân chúng, nhân dân và nhà nước. Để sau này ngày ra học sinh thế hệ trẻ, những con người trên đất Việt ta lấy chính chị làm tấm gương để noi theo. Thắp sáng lý tưởng cống hiến cho đất nước, yêu quê hương đất nước, chị mãi nằm trong tim của mỗi người Việt Nam ta. Chị là một ngọn hải đăng soi sáng đường cho nhiều người noi theo chị.



