TRẬN BẠCH ĐẰNG 938: ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ VÀ CỘT MỐC MỞ ĐẦU KỶ NGUYÊN ĐỘC LẬP
Nguyễn Phương Thảo
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 do Ngô Quyền lãnh đạo là một trong những trang sử chói lọi nhất của dân tộc, đập tan mưu đồ xâm lược của phong kiến phương Bắc và đặt nền móng vững chắc cho thời kỳ độc lập, tự chủ lâu dài.
Bối cảnh và công tác chuẩn bị:
Nội phản cầu viện: Năm 937, Kiều Công Tiễn giết Tiết độ sứ Dương Đình Nghệ để cướp quyền, rồi hoảng sợ sang cầu cứu nhà Nam Hán trước sự phẫn nộ của nhân dân.
Chủ động đón đánh: Ngô Quyền nhanh chóng kéo quân ra Bắc diệt trừ Kiều Công Tiễn, dập tắt nguy cơ "nội ứng" và khẩn trương chuẩn bị trận địa tại cửa sông Bạch Đằng.
Nghệ thuật quân sự: Lấy thủy triều làm vũ khí:
Trận địa cọc ngầm: Quân ta đốn gỗ lớn, vạt nhọn, bịt sắt rồi cắm xuống lòng sông gần cửa biển, tạo thành chiếc bẫy khổng lồ dưới nước.
Dụ địch trúng kế: Khi thủy triều dâng che lấp bãi cọc, quân ta dùng thuyền nhỏ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy, dụ Lưu Hoằng Tháo thúc chiến thuyền lớn đuổi theo vượt qua bãi cọc.
Tổng phản công: Nước rút mạnh khiến bãi cọc nhô lên, quân ta lập tức quay lại đánh vỗ mặt kết hợp mai phục hai bên bờ. Chiến thuyền Nam Hán bị cọc đâm thủng và lật úp, Lưu Hoằng Tháo tử trận.
Ý nghĩa lịch sử vĩ đại:
Trận thắng đã đập tan hoàn toàn ý chí xâm lược của nhà Nam Hán, chấm dứt hơn 1.000 năm Bắc thuộc và mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ. Đến năm 939, Ngô Quyền lên ngôi vua, chọn Cổ Loa làm kinh đô và thành lập nhà Ngô.



