Cựu chiến binh

Trận bom bên dốc đá

Chiều hôm ấy, đơn vị chúng tôi đang hành quân qua một con dốc đá giữa rừng. Con dốc không quá cao nhưng rất khó đi. Đá tai mèo nhô lên lởm chởm, đất sau nhiều ngày mưa trở nên trơn trượt. Mỗi bước chân đều phải thật cẩn thận. Người đi trước nhắc người đi sau:

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trận bom bên dốc đá

Chiều hôm ấy, đơn vị chúng tôi đang hành quân qua một con dốc đá giữa rừng.

Con dốc không quá cao nhưng rất khó đi. Đá tai mèo nhô lên lởm chởm, đất sau nhiều ngày mưa trở nên trơn trượt. Mỗi bước chân đều phải thật cẩn thận.

Người đi trước nhắc người đi sau:

Cẩn thận đá!

Tôi vừa bước lên được một đoạn thì nghe tiếng động cơ vọng từ xa.

Mọi người lập tức im lặng.

Một người lính nhìn lên trời rồi hô:

Máy bay!

Đội hình nhanh chóng tìm vị trí trú ẩn.

Tiếng máy bay mỗi lúc một rõ.

Rồi những tiếng nổ vọng từ phía xa.

Mặt đất rung nhẹ.

Chúng tôi nằm xuống những vị trí đã được chuẩn bị từ trước, giữ nguyên tư trang và chờ lệnh.

Một đợt tiếng nổ khác vang lên.

Đất đá từ sườn dốc rơi xuống.

Khói bụi phủ kín con đường.

Trong vài phút ngắn ngủi, cả khu rừng trở nên náo động.

Tôi nghe tiếng đồng đội gọi nhau:

Mọi người có ai bị gì không?

Từ phía trước có tiếng trả lời:

Tôi không sao!

Lại một tiếng gọi:

Phía sau thế nào?

Đủ người!

Chúng tôi vừa giữ vị trí, vừa quan sát nhau.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải tiếng nổ, mà là cách mọi người gọi tên nhau giữa lúc hỗn loạn.

Mỗi tiếng gọi là một lời xác nhận rằng người bên cạnh vẫn còn ở đó.

Khi tiếng máy bay đã xa, người phụ trách ra hiệu kiểm tra đội hình.

Một đồng đội bị đất đá làm trầy xước nhẹ. Người bên cạnh lập tức giúp phủi đất và kiểm tra lại trang bị.

Không ai than phiền.

Không ai bỏ lại đồ đạc.

Chỉ vài phút sau, đội hình được sắp xếp lại.

Dốc đá phía trước vẫn còn đó.

Con đường vẫn phải đi.

Lâm nhìn tôi, phủi lớp bụi trên vai rồi nói:

Đường này đúng là chẳng chịu cho mình đi yên.

Tôi cười:

Thì mình cứ đi.

Chúng tôi tiếp tục bước.

Sau trận bom, con đường càng khó đi hơn. Đá vụn rơi xuống đầy mặt dốc. Mỗi người đi chậm lại, người trước nhắc người sau.

Có đoạn một người lính bị trượt chân. Hai người phía sau lập tức đưa tay kéo lên.

Đến khi vượt qua con dốc, mọi người mới dừng lại nghỉ.

Nhìn về phía sau, tôi thấy khói vẫn còn lẫn trong những tán cây.

Tôi bỗng nghĩ đến quê nhà.

Ở đó, chắc mẹ vẫn đang làm việc bên ruộng.

Chắc chẳng ai biết chúng tôi vừa đi qua một đoạn đường như thế.

Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng điều giúp người lính đứng vững không chỉ là sự gan dạ.

Đó còn là kỷ luật, sự bình tĩnh và niềm tin vào người đồng đội bên cạnh.

Nhiều năm sau, khi kể lại chuyện này, bác Được nói:

“Dốc đá ngày ấy giờ có thể đã thay đổi. Rừng cũng có thể khác. Nhưng tôi vẫn nhớ tiếng gọi nhau của anh em sau trận bom. Chỉ cần nghe thấy tiếng trả lời, lòng mình đã nhẹ đi một nửa.”

Bác không kể về trận bom như một câu chuyện để khoe chiến công.

Bác chỉ nhớ những người đã đứng cạnh mình.

Nhớ bàn tay kéo một người đồng đội đứng dậy.

Nhớ tiếng gọi nhau giữa khói bụi.

Và nhớ con đường mà cả đơn vị đã cùng nhau bước tiếp.

Trận bom bên dốc đá rồi cũng qua. Nhưng bài học về tình đồng đội thì ở lại: trong hoàn cảnh khó khăn nhất, một tiếng gọi, một bàn tay đưa ra đúng lúc và sự bình tĩnh của mỗi người có thể trở thành điểm tựa để cả tập thể cùng vượt qua thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn