TRẬN BÓNG CỦA NHỮNG NGƯỜI TRẺ ĐƯỜNG AN
Nguyễn Minh Vương
Chiều tháng 7 năm 2026, trên sân cỏ nhân tạo Mỹ Trạch, thôn Bình Minh, xã Đường An, một trận bóng diễn ra trong tiếng cổ vũ của đông đảo người dân.
Trên sân là hai đội UBND xã và Công an xã Đường An.
Những pha tranh bóng, những tiếng reo hò, những giây phút hồi hộp của một trận đấu bóng đá tưởng như chỉ là hoạt động thể thao bình thường. Nhưng phía sau trận đấu ấy lại là một câu chuyện rất khác.
Đó là một trận bóng được tổ chức để gây quỹ “Đền ơn đáp nghĩa”, hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ.
Những người tham gia phần lớn là thế hệ đang sống trong hòa bình.
Họ không trải qua những năm tháng bom đạn.
Không phải rời quê hương khi tuổi còn rất trẻ để ra chiến trường.
Không phải chứng kiến đồng đội hy sinh.
Nhưng họ được sinh ra và lớn lên trên quê hương được xây dựng từ sự hy sinh của thế hệ trước.
Vì thế, họ chọn cách của mình để nói lời tri ân.
Một trận bóng.
Một hoạt động cộng đồng.
Một quỹ nhỏ được góp lại từ nhiều tấm lòng.
Sau trận giao lưu, Ban Tổ chức đã vận động và tiếp nhận được 16 triệu 520 nghìn đồng vào Quỹ “Đền ơn đáp nghĩa” năm 2026. Số tiền này được dùng để góp phần chăm lo cho thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ và người có công với cách mạng trên địa bàn xã.
Có lẽ những người tham gia trận đấu hôm ấy không nghĩ rằng mình đang viết thêm một câu chuyện về “thời hoa lửa”.
Bởi trên sân không có tiếng súng.
Không có khói bom.
Không có những người lính hành quân trong đêm.
Chỉ có tiếng bóng lăn và tiếng người cổ vũ.
Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến người ta nhớ đến quá khứ.
Bởi nếu không có những người đã đi qua chiến tranh, những người trẻ hôm nay có lẽ đã không thể vô tư đứng trên một sân bóng giữa quê hương mình.
Một thế hệ đã chiến đấu để giữ lấy đất nước.
Thế hệ hôm nay tiếp tục giữ gìn những gì thế hệ trước để lại bằng trách nhiệm và lòng biết ơn.
Và có lẽ đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của trận bóng ở Mỹ Trạch.
Chiến tranh đã kết thúc từ lâu, nhưng tinh thần “Đền ơn đáp nghĩa” vẫn được truyền lại.
Ngày trước, những người trẻ cầm súng bảo vệ quê hương.
Ngày nay, những người trẻ cầm trái bóng, gây quỹ, giúp đỡ các gia đình chính sách.
Cách thể hiện khác nhau, nhưng tình yêu quê hương và lòng biết ơn thì vẫn vậy.
Trên sân bóng chiều hôm ấy, có thể chỉ có một trận thắng.
Nhưng ngoài sân, cả cộng đồng Đường An cùng thắng một điều lớn hơn:
đó là ký ức về những người đã hy sinh vẫn tiếp tục được gìn giữ trong thế hệ hôm nay.



