Trận Cảm Tử Trên Không – Khúc Tráng Ca Của Cánh Én Bạc
Trận Cảm Tử Trên Không – Khúc Tráng Ca Của Cánh Én BạcBối cảnh lịch sử và quyết tâm của chàng trai Hà NộiTháng 12 năm 1972, đế quốc Mỹ mở chiến dịch Linebacker II, sử dụng "pháo đài bay" B-52 đánh phá hủy diệt Hà Nội, Hải Phòng và các tỉnh miền Bắc nhằm "đưa miền Bắc về thời kỳ đồ đá". Đối với lực lượng Không quân trẻ tuổi của ta, việc bắn rơi B-52 vào ban đêm là một bài toán cực kỳ nan giải do nhiễu điện tử dày đặc và hệ thống hộ tống hung hậu của tiêm kích Mỹ.Vũ Xuân Thiều (sinh năm 1945 tại Nam Định, lớn lên tại Hà Nội) là một phi công tài năng thuộc Đại đội bay đêm (Đại đội 5, Trung đoàn Không quân 927). Trước khi bước vào trận chiến sinh tử, anh và các đồng đội đã nhiều lần trăn trở về cách tiêu diệt B-52. Bản thân Vũ Xuân Thiều đã từng quả quyết với chỉ huy và đồng đội:"Nếu bắn mà B-52 không rơi tại chỗ, tôi sẽ lao thẳng vào nó!"Chuyến xuất kích thầm lặng từ sân bay dã chiếnĐêm 28/12/1972, chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" bước sang ngày thứ 11. Địch điên cuồng tung các tốp B-52 vào đánh phá. Để tránh sự phong tỏa và đánh chặn của tiêm kích Mỹ tại các sân bay lớn như Nội Bài, Kép, phi công Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ sân bay dã chiến Cẩm Thủy (Thanh Hóa) – một đường băng ngắn, hẹp, được bao bọc bởi đồi núi và không có hệ thống đèn tín hiệu hiện đại.Đúng 21h41, chiếc MiG-21 do Vũ Xuân Thiều điều khiển xé toạc màn đêm lao vút lên bầu trời. Dưới sự dẫn đường tài tình và mưu trí của các sĩ quan radar dưới mặt đất, anh khéo léo bay thấp, lợi dụng địa hình núi rừng để ẩn mình, lách qua đội ngũ tiêm kích F-4 hộ tống dày đặc của Mỹ và tiến thẳng về phía vùng trời Sơn La.Cuộc rượt đuổi nghẹt thở và cú đâm cảm tử bất tửKhi tiếp cận độ cao và vị trí thuận lợi, sở chỉ huy mặt đất thông báo mục tiêu B-52 cách anh 9km. Vũ Xuân Thiều lập tức bật radar, tăng tốc bám đuổi. Lúc này, chiếc B-52 cũng phát hiện có MiG bám đuôi nên điên cuồng bắn trả từ phía sau và tăng tốc tháo chạy về hướng biên giới.Loạt đạn đầu tiên: Ở cự ly khoảng 3km, Vũ Xuân Thiều siết cò phóng quả tên lửa thứ nhất. Khói lửa trùm lên chiếc B-52. Quyết tâm tiêu diệt gọn, anh áp sát thêm và phóng tiếp quả tên lửa thứ hai. Chiếc "pháo đài bay" khổng lồ trúng đạn nặng nề, bốc cháy dữ dội nhưng do kích thước quá lớn, nó vẫn chưa rơi ngay mà vẫn lảo đảo lao về phía trước.Thời khắc quyết định: Lúc này, tốc độ của chiếc MiG-21 đang rất cao, cự ly giữa anh và chiếc B-52 đang bốc cháy thu hẹp lại một cách chóng mặt. Nếu quay xe tránh né, chiếc B-52 có thể rớt bên kia biên giới và không thể xác định là đã tiêu diệt tại chỗ, đồng thời nguy cơ MiG-21 bị hút vào quầng lửa của mục tiêu là rất lớn.Cú đâm lịch sử: Từ đài chỉ huy, tiếng của sĩ quan dẫn đường vang lên dồn dập: "Thấy rõ mục tiêu bốc cháy, Thiều kéo cao thoát ly ngay! Thoát ly ngay!". Nhưng câu trả lời nhận được chỉ là một khoảng lặng kéo dài. Vũ Xuân Thiều đã đưa ra quyết định cuối cùng của một anh hùng: Anh giữ nguyên tay lái, tăng tốc tối đa, lao thẳng chiếc MiG-21 của mình như một mũi tên bạc đâm vào cái xác đang cháy của "pháo đài bay" Mỹ.Một quầng lửa khổng lồ xé rách bầu trời đêm Sơn Sa. Chiếc B-52 cùng toàn bộ kíp giặc lái Mỹ bị tiêu diệt hoàn toàn, rơi vỡ vụn tại vùng rừng núi xã Tạ Khoa, huyện Bắc Yên. Phi công Vũ Xuân Thiều đã anh dũng hy sinh ở tuổi 27, hòa mình vào lòng đất mẹ bao la.Biểu tượng bất tử của lòng quả cảmHành động của Vũ Xuân Thiều là minh chứng đỉnh cao cho tinh thần quyết chiến, quyết thắng và hy sinh quên mình của thế hệ thanh niên thời hoa lửa. Anh là một trong hai phi công của Không quân Việt Nam (cùng với Anh hùng Vũ Đình Rạng trước đó và Anh hùng Phạm Tuân đêm 27/12) đã hạ gục "siêu pháo đài bay" B-52 trực diện trên không.Năm 1994, liệt sĩ Vũ Xuân Thiều đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của anh ngày nay được trang trọng đặt cho nhiều đường phố và trường học tại Hà Nội và các tỉnh thành, nhắc nhở thế hệ mai sau về một "ngọn đuốc sống" kiêu hùng trên bầu trời.



