TRẦN CAN – NGƯỜI ANH HÙNG CẮM LÁ CỜ “QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG” TRÊN CỨ ĐIỂM HIM LAM
Câu chuyện “Trần Can – Người anh hùng cắm lá cờ ‘Quyết chiến, Quyết thắng’ trên cứ điểm Him Lam” tái hiện hành trình đầy nghị lực của Anh hùng LLVTND, liệt sĩ Trần Can. Từ một chàng trai nhỏ bé nhiều lần bị từ chối nhập ngũ, ông đã kiên trì rèn luyện, trưởng thành thành người chỉ huy dũng cảm của Đại đoàn 312. Trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trần Can đã cùng đồng đội tiến công cứ điểm Him Lam và ghi dấu ấn với hình ảnh lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên trận địa. Cuộc đời và sự hy sinh của ông là biểu tượng đẹp về ý chí vượt khó, tinh thần quả cảm và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Việt Nam trong một thời hoa lửa.

Có những con người chỉ sống một quãng đời rất ngắn, nhưng dấu chân họ để lại lại dài hơn cả năm tháng. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp hưởng một ngày hòa bình trọn vẹn, nhưng tên tuổi lại được khắc sâu trong lịch sử dân tộc.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Trần Can là một con người như thế.
Cuộc đời ông chỉ vỏn vẹn hai mươi ba năm. Nhưng trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, Trần Can đã đi từ một chàng trai có vóc dáng nhỏ bé ở vùng quê Nghệ An trở thành người chiến sĩ quả cảm của Đại đoàn 312; từ một người nhiều lần xin nhập ngũ nhưng bị từ chối vì sức khỏe yếu đến người trực tiếp cắm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” trên nóc lô cốt chỉ huy ở cứ điểm Him Lam trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Và cũng thật đặc biệt, người chiến sĩ ấy đã hy sinh vào đúng ngày 7 tháng 5 năm 1954 – ngày lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, đánh dấu sự toàn thắng của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Cuộc đời Trần Can như đã đi trọn một vòng của chiến dịch lịch sử: tỏa sáng từ trận mở màn và ngã xuống trong ngày toàn thắng.
Trần Can sinh năm 1931 tại làng Tràng Sơn, xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Đó là một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, nơi những câu chuyện về các phong trào đấu tranh, về những người con lên đường cứu nước đã trở thành một phần trong ký ức của biết bao thế hệ.
Tuổi thơ của Trần Can cũng như nhiều thanh niên Việt Nam thời ấy, lớn lên giữa cảnh đất nước chưa giành được độc lập hoàn toàn. Khi ấy, trong lòng chàng trai trẻ luôn có một mong muốn mãnh liệt: được khoác lên mình màu áo lính, được góp sức vào cuộc kháng chiến của dân tộc.
Nhưng con đường đến với quân ngũ của Trần Can lại không hề dễ dàng.
Vóc người nhỏ bé, sức khỏe không thật sự nổi trội khiến những lần đầu xung phong nhập ngũ, anh chưa được chấp nhận.
Một lần.
Rồi lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Nếu là một người khác, có lẽ sau nhiều lần bị từ chối, họ sẽ chấp nhận ở lại quê nhà. Nhưng Trần Can không nghĩ như vậy.
Trong suy nghĩ của chàng trai trẻ ấy, đất nước đang chiến đấu thì không thể chỉ đứng nhìn những người khác lên đường.
Anh tiếp tục chờ đợi.
Tiếp tục xin được nhập ngũ.
Và đến lần thứ tư, quyết tâm của Trần Can cuối cùng cũng được đáp lại.
Năm 1951, Trần Can chính thức nhập ngũ, được biên chế vào Trung đoàn 209, Đại đoàn 312.
Có lẽ ngày khoác ba lô lên đường, Trần Can không thể biết rằng con đường phía trước sẽ đưa mình đến Điện Biên Phủ, đến những cứ điểm nổi tiếng trong lịch sử và cuối cùng là trở thành một trong những biểu tượng anh hùng của chiến dịch.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhưng có một điều chắc chắn: từ giây phút được đứng trong hàng ngũ quân đội, Trần Can đã coi đó là cơ hội quý giá nhất của tuổi trẻ.
Và anh quyết tâm không để cơ hội ấy trôi qua vô nghĩa.
Những năm đầu trong quân ngũ là một quá trình rèn luyện không ngừng.
Trần Can phải học tất cả những gì một người lính cần có. Từ hành quân đường dài, giữ gìn sức khỏe, chấp hành kỷ luật, đến việc phối hợp với đồng đội và rèn luyện ý chí trong những điều kiện gian khổ.
Người thanh niên từng bị cho là không đủ sức khỏe ấy lại dần chứng minh một điều: sức mạnh của một người không chỉ nằm ở vóc dáng, mà còn nằm ở ý chí.
Trần Can không phải người thích nói những lời lớn lao.
Anh thể hiện quyết tâm bằng hành động.
Trong huấn luyện, anh luôn cố gắng.
Trong hành quân, anh không muốn trở thành người tụt lại phía sau.
Khi nhận nhiệm vụ, anh luôn suy nghĩ làm thế nào để hoàn thành tốt nhất.
Dần dần, người chiến sĩ trẻ được đồng đội tin tưởng.
Những phẩm chất của một người chỉ huy cũng bắt đầu hình thành trong anh.
Đó là sự nhanh nhẹn.
Là tinh thần dám nhận nhiệm vụ khó.
Là sự bình tĩnh trong những tình huống căng thẳng.
Và đặc biệt là thói quen luôn đi đầu.
Năm 1952, Trần Can cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Tây Bắc.
Đó là một trong những lần đầu tiên người chiến sĩ trẻ thực sự bước vào những trận đánh lớn.
Trên chiến trường, mọi kiến thức từ thao trường đều được thử thách bằng thực tế.
Không còn những buổi tập.
Không còn những tình huống giả định.
Mỗi quyết định đều có ý nghĩa.
Mỗi bước tiến đều phải đánh đổi bằng sự nỗ lực và lòng dũng cảm.
Trong một trận chiến ở khu vực Bản Hoa, Trần Can được giao nhiệm vụ cùng đơn vị tiến công vào vị trí của đối phương.
Cuộc chiến diễn ra hết sức căng thẳng.
Trước mặt là hệ thống phòng thủ kiên cố.
Những vị trí hỏa lực khiến mũi tiến công gặp nhiều khó khăn.
Trong tình huống ấy, Trần Can cùng đồng đội vẫn kiên quyết vượt lên.
Khi tiểu đội bị tổn thất nặng, đội hình không còn nguyên vẹn, Trần Can không để sự hỗn loạn xuất hiện.
Anh nhanh chóng phối hợp với những đồng đội còn lại, tổ chức tiếp tục tiến công.
Với tinh thần mưu trí và quả cảm, tổ chiến đấu của Trần Can đã lần lượt vượt qua những vị trí phòng thủ, tiến sâu vào khu vực chỉ huy của đối phương, góp phần mang lại thắng lợi cho đơn vị.
Đó là một trong những trận đánh đầu tiên chứng minh phẩm chất của người chiến sĩ trẻ.
Từ đó, Trần Can ngày càng trưởng thành.
Anh được giao những nhiệm vụ quan trọng hơn.
Và ở bất cứ đâu, đồng đội cũng thấy ở anh một điều rất rõ ràng: Trần Can luôn muốn là người tiến lên trước.
Những năm tiếp theo, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt.
Các đơn vị chủ lực được tăng cường huấn luyện.
Những bài học về chiến thuật, về tổ chức chiến đấu và hiệp đồng được rèn luyện ngày càng kỹ lưỡng.
Trung đoàn 209 của Trần Can cũng là một trong những đơn vị được tôi luyện qua nhiều chiến dịch.
Người lính Trần Can của những ngày đầu nhập ngũ giờ đây đã khác.
Anh trưởng thành qua những chặng đường hành quân.
Qua những lần chiến đấu.
Qua những lần chứng kiến đồng đội gặp khó khăn.
Và qua chính những thử thách mà bản thân đã trải qua.
Trần Can được giao nhiệm vụ chỉ huy tiểu đội.
Đó không chỉ là một sự thay đổi về chức trách.
Kể từ đây, anh không chỉ chịu trách nhiệm về mình.
Mỗi quyết định của người chỉ huy có thể ảnh hưởng đến cả tập thể.
Trần Can hiểu điều đó.
Và chính vì vậy, anh luôn dành sự quan tâm cho đồng đội.
Trong những chặng hành quân gian khổ, anh động viên những người mệt mỏi.
Trong huấn luyện, anh cùng anh em tìm cách khắc phục những điểm còn hạn chế.
Trong nhiệm vụ, anh luôn là người sẵn sàng nhận phần khó.
Người lính muốn tin vào chỉ huy không chỉ vì cấp trên bổ nhiệm người đó.
Họ tin khi thấy người chỉ huy không bỏ họ lại phía sau.
Và Trần Can đã tạo được niềm tin ấy.
Cuối năm 1953, những thông tin về một chiến dịch lớn bắt đầu được truyền đến các đơn vị.
Sau nhiều năm chiến đấu, quân đội và nhân dân Việt Nam chuẩn bị cho một trận quyết chiến có ý nghĩa đặc biệt.
Cái tên Điện Biên Phủ dần xuất hiện trong suy nghĩ của những người lính.
Đó là một thung lũng nằm giữa núi rừng Tây Bắc.
Nhưng đối với cả hai bên, nơi ấy không chỉ là một địa danh.
Đó sẽ là nơi diễn ra một cuộc đối đầu lớn.
Để chuẩn bị cho chiến dịch, bộ đội phải hành quân qua những chặng đường dài, vượt núi, băng rừng và vận chuyển một khối lượng lớn lương thực, vũ khí, trang bị.
Giữa núi rừng Tây Bắc, từng đoàn người nối nhau tiến về phía trước.
Có những đêm lạnh buốt.
Có những con dốc dài tưởng như không có điểm kết thúc.
Có những đôi chân đã mỏi nhừ sau hàng chục cây số hành quân.
Nhưng không ai muốn dừng lại.
Trong dòng người ấy có Trần Can.
Người chiến sĩ quê Nghệ An mang theo hành trang của một người lính đã trưởng thành qua nhiều chiến dịch.
Anh hiểu rằng phía trước là một nhiệm vụ đặc biệt.
Nhưng cũng giống như bao người lính khác, anh không biết chính xác tương lai sẽ đưa mình đến đâu.
Có lẽ anh cũng không ngờ rằng chỉ ít lâu sau, mình sẽ trở thành người cắm lá cờ đầu tiên trên một trong những cứ điểm nổi tiếng nhất của Điện Biên Phủ.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954.
Sau nhiều tháng chuẩn bị, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn.
Mục tiêu đầu tiên là cứ điểm Him Lam.
Him Lam được xem là một vị trí phòng thủ quan trọng, án ngữ cửa ngõ phía Bắc của tập đoàn cứ điểm.
Nếu muốn tiến sâu vào hệ thống phòng ngự của đối phương, việc giành thắng lợi ở Him Lam có ý nghĩa hết sức quan trọng.
Đơn vị của Trần Can được giao nhiệm vụ tham gia tiến công.
Trước giờ xuất kích, những người lính hiểu rằng trận đánh này sẽ không dễ dàng.
Nhưng không khí trong đơn vị vẫn tràn đầy quyết tâm.
Mỗi người kiểm tra lại trang bị.
Mỗi người nhìn về phía đồng đội.
Không cần những lời nói dài.
Tất cả đều hiểu nhiệm vụ của mình.
Khi thời điểm tiến công đến, các mũi chiến đấu đồng loạt xuất phát.
Trần Can dẫn đầu tiểu đội của mình vượt qua khu vực tiền duyên.
Đường tiến lên không hề bằng phẳng.
Phía trước là những vị trí phòng thủ kiên cố.
Nhưng người tiểu đội trưởng trẻ tuổi vẫn dẫn đồng đội tiến lên.
Trong những giờ phút chiến đấu căng thẳng, Trần Can luôn có mặt ở nơi cần sự quyết đoán nhất.
Anh vừa trực tiếp chiến đấu, vừa chỉ huy đồng đội.
Khi một vị trí bị chặn lại, anh tìm cách mở đường.
Khi đội hình gặp khó khăn, anh động viên mọi người tiếp tục tiến lên.
Cuối cùng, mũi chiến đấu của Trần Can tiến được vào khu vực sở chỉ huy của cứ điểm Him Lam.
Đó là thời khắc lịch sử.
Trong tay Trần Can là lá cờ mang dòng chữ:
“QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG”
Đó không chỉ là một lá cờ.
Nó mang theo ý chí của cả chiến dịch.
Mang theo quyết tâm của những người lính đã vượt hàng nghìn cây số đến với Điện Biên.
Mang theo niềm tin của cả dân tộc vào một thắng lợi lớn.
Trần Can mang lá cờ ấy tiến lên.
Và rồi, lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc lô cốt chỉ huy của cứ điểm Him Lam.
Trong khoảnh khắc ấy, một trong những cứ điểm quan trọng đầu tiên của Điện Biên Phủ đã bị đánh chiếm.
Trận mở màn chiến dịch giành thắng lợi.
Và hình ảnh người chiến sĩ Trần Can cắm lá cờ trên cứ điểm Him Lam đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của chiến dịch.
Nhưng đối với Trần Can, chiến thắng ấy không phải là điểm dừng.
Điện Biên Phủ vẫn còn ở phía trước.
Cuộc chiến còn rất dài.
Sau trận Him Lam, Trần Can cùng đơn vị tiếp tục bước vào những trận đánh ác liệt khác.
Ngày tháng ở Điện Biên Phủ nối tiếp nhau bằng những trận chiến.
Có lúc là tiến công.
Có lúc là giữ vững trận địa.
Có những ngày đơn vị phải đối mặt với sự phản kích quyết liệt.
Có những người đồng đội hôm nay còn cùng nhau trò chuyện, ngày hôm sau đã không còn trở về vị trí cũ.
Chiến tranh là như thế.
Nó khiến những người trẻ trưởng thành rất nhanh.
Và cũng khiến họ hiểu rõ hơn giá trị của tình đồng đội.
Trần Can ngày càng được giao nhiều trọng trách.
Từ một tiểu đội trưởng, anh tiếp tục được đơn vị tin tưởng giao nhiệm vụ chỉ huy cao hơn.
Nhưng dù ở cương vị nào, anh vẫn giữ nguyên phong cách của mình.
Luôn ở tuyến đầu.
Có những người chỉ huy đứng phía sau để quan sát.
Nhưng Trần Can thường xuất hiện ở những nơi khó khăn nhất.
Đồng đội cần một người mở đường, anh sẵn sàng đi trước.
Cần một người giữ vững vị trí, anh ở lại.
Cần một người tổ chức đội hình trong tình huống khẩn cấp, anh là người đứng ra nhận trách nhiệm.
Chính tinh thần ấy khiến người chiến sĩ trẻ nhận được sự tin tưởng của đồng đội.
Đầu tháng 5 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định.
Sau nhiều đợt tiến công, thế trận đã nghiêng về phía quân đội Việt Nam.
Nhưng đối phương vẫn còn những vị trí phòng thủ.
Những trận đánh cuối cùng có ý nghĩa quyết định đối với toàn bộ chiến dịch.
Trần Can và đơn vị tiếp tục nhận nhiệm vụ tiến công.
Lúc này, anh đã là Đại đội phó bộ binh thuộc Trung đoàn 209, Đại đoàn 312.
Người thanh niên từng nhiều lần bị từ chối nhập ngũ vì vóc dáng nhỏ bé giờ đây đã trở thành một cán bộ chỉ huy giữa chiến trường Điện Biên Phủ.
Cuộc đời có những điều thật kỳ lạ.
Có khi người ta đánh giá một con người bằng những gì nhìn thấy bên ngoài.
Nhưng thời gian sẽ chứng minh sức mạnh thực sự nằm ở đâu.
Đối với Trần Can, sức mạnh ấy nằm trong ý chí.
Nằm trong tinh thần không bỏ cuộc.
Nếu năm xưa anh bỏ cuộc sau lần đầu bị từ chối, có lẽ lịch sử đã không có một Trần Can của Điện Biên Phủ.
Nếu anh nản lòng sau những khó khăn đầu tiên của quân ngũ, có lẽ anh đã không trưởng thành thành một người chỉ huy.
Nhưng Trần Can chưa bao giờ chọn lùi bước.
Và trong những ngày cuối cùng của chiến dịch, phẩm chất ấy lại một lần nữa được thể hiện.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Buổi sáng trên chiến trường Điện Biên Phủ.
Không khí của trận đánh cuối cùng bao trùm khắp nơi.
Các đơn vị nhận lệnh tiến công vào những vị trí còn lại.
Trần Can cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Trên đường tiến vào khu vực trung tâm Mường Thanh, đơn vị gặp phải sự chống trả quyết liệt.
Những người chỉ huy của đại đội lần lượt bị thương hoặc hy sinh.
Tình hình trở nên đặc biệt khó khăn.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Can không chờ đợi một mệnh lệnh mới.
Dù bản thân cũng đã bị thương, anh đứng ra nhận trách nhiệm chỉ huy.
Người Đại đội phó trẻ tuổi nhanh chóng tổ chức lại lực lượng.
Động viên những chiến sĩ còn lại.
Sắp xếp đội hình.
Tiếp tục giữ vững vị trí.
Đêm xuống, cuộc chiến vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Trần Can cùng đồng đội tiếp tục bám trụ.
Đó là một đêm dài.
Một đêm mà phía trước là thời khắc lịch sử.
Sáng hôm sau, hoặc chính trong những giờ cuối của buổi sáng ngày 7 tháng 5, những đợt phản kích cuối cùng vẫn diễn ra.
Trần Can tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Anh hiểu rằng chỉ còn một đoạn đường nữa là đến với thắng lợi.
Nhưng cũng chính ở những thời khắc cuối cùng, chiến tranh lại có thể trở nên khốc liệt nhất.
Một đợt hỏa lực bất ngờ trút xuống khu vực chiến đấu.
Trần Can bị thương nặng.
Người chiến sĩ đã đi từ trận mở màn của Điện Biên Phủ đến trận đánh cuối cùng ấy không thể tiếp tục bước đi.
Anh đã anh dũng hy sinh vào sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Khi ấy, Trần Can mới 23 tuổi.
Anh không kịp chứng kiến trọn vẹn khoảnh khắc chiến thắng cuối cùng.
Không biết rằng chỉ ít giờ sau, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ sẽ hoàn toàn thất thủ.
Không biết rằng lá cờ chiến thắng sẽ tung bay trên nóc hầm chỉ huy Đờ Cát.
Nhưng sự hy sinh của Trần Can đã trở thành một phần của chiến thắng ấy.
Anh đã đi từ ngày đầu tiên của chiến dịch cho đến ngày cuối cùng.
Từ lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” trên Him Lam đến cuộc chiến đấu mở đường vào trung tâm Mường Thanh.
Cuộc đời người lính ấy đã khép lại đúng vào ngày lịch sử.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã làm rung chuyển thế giới.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954 trở thành một mốc son trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
Nhưng trong chiến thắng ấy có biết bao người đã không thể trở về.
Họ là những người lính trẻ.
Những người con của những miền quê trên khắp đất nước.
Họ mang theo những cái tên rất bình dị.
Và Trần Can là một trong những cái tên như thế.
Một người con của Nghệ An.
Một người lính của Đại đoàn 312.
Một người chỉ huy luôn đi đầu.
Một người đã cắm lá cờ đầu tiên trên cứ điểm Him Lam.
Sau khi hy sinh, những chiến công và sự cống hiến của Trần Can được Đảng và Nhà nước ghi nhận.
Năm 1956, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ, danh hiệu lớn nhất đối với người chiến sĩ ấy chính là việc tên tuổi ông được đồng đội, quê hương và các thế hệ sau mãi mãi nhắc nhớ.
Nhiều năm đã trôi qua.
Những chiến hào năm xưa giờ đã trở thành những địa danh lịch sử.
Điện Biên Phủ của hôm nay đã đổi thay.
Những con đường mới nối liền các bản làng.
Cuộc sống bình yên đã trở lại.
Những người trẻ đến Điện Biên có thể nhìn thấy những ngọn đồi xanh, những khu dân cư và những công trình mới.
Nhưng dưới mỗi tấc đất ấy là ký ức của một thời hoa lửa.
Là dấu chân của những đoàn quân.
Là mồ hôi của những người kéo pháo.
Là sự kiên trì của những người dân công.
Là tuổi xuân của những người lính.
Và đâu đó trong ký ức của chiến trường ấy vẫn có hình ảnh một chàng trai trẻ cầm lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng”, dẫn đầu đồng đội tiến lên cứ điểm Him Lam.
Trần Can không có một cuộc đời dài.
Anh không được trở về quê hương để sống những năm tháng bình yên.
Không có cơ hội kể lại cho con cháu về những ngày ở Điện Biên.
Không được nhìn thấy đất nước đổi thay.
Nhưng tuổi trẻ của anh đã hòa vào tuổi trẻ của cả một thế hệ.
Một thế hệ đã sống trong gian khổ nhưng mang trong mình một niềm tin mãnh liệt.
Niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ độc lập.
Rằng dân tộc nhất định sẽ giành chiến thắng.
Và chính niềm tin ấy đã đưa những người trẻ như Trần Can đi qua những tháng ngày gian nan nhất.
Câu chuyện của Trần Can cũng là một bài học đặc biệt về nghị lực.
Anh từng bị từ chối nhập ngũ nhiều lần.
Nếu nhìn vào hoàn cảnh ban đầu, ít ai nghĩ rằng chàng trai có vóc dáng nhỏ bé ấy sau này sẽ trở thành một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những người có điều kiện tốt nhất.
Lịch sử được tạo nên bởi những người biết vượt qua giới hạn của chính mình.
Trần Can đã không thay đổi ước mơ chỉ vì người khác cho rằng mình chưa đủ khả năng.
Anh không bỏ cuộc sau ba lần thất bại.
Anh tiếp tục cố gắng.
Và khi cơ hội đến, anh đã dùng cả tuổi trẻ để chứng minh rằng quyết tâm có thể tạo nên sức mạnh phi thường.
Từ một người từng bị từ chối nhập ngũ đến một người chỉ huy tại Điện Biên Phủ.
Từ một chàng trai nhỏ bé đến người cắm lá cờ trên cứ điểm Him Lam.
Đó là một hành trình không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm.
Đó còn là hành trình của sự kiên trì.
Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện về Trần Can không chỉ là một câu chuyện của quá khứ.
Bởi tinh thần của ông vẫn còn nguyên giá trị.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có thể gặp những lần bị từ chối.
Có thể có những lúc chúng ta cố gắng nhưng chưa thành công.
Có những mục tiêu tưởng chừng rất xa.
Có những thời điểm người khác không tin vào khả năng của mình.
Nhưng câu chuyện của Trần Can nhắc chúng ta rằng:
Một lần thất bại không quyết định cả cuộc đời.
Hai lần thất bại cũng không.
Thậm chí nhiều lần thất bại vẫn chưa phải là dấu chấm hết.
Điều quan trọng là chúng ta có đủ kiên trì để tiếp tục hay không.
Trần Can đã từng phải chờ đến lần thứ tư mới được khoác lên mình màu áo lính.
Nhưng chính từ cơ hội ấy, anh đã viết nên một cuộc đời không thể nào quên.
Hôm nay, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta nhắc đến những cái tên đã trở thành biểu tượng.
Tô Vĩnh Diện.
Bế Văn Đàn.
Phan Đình Giót.
Và Trần Can.
Mỗi người có một câu chuyện.
Một cách chiến đấu.
Một sự hy sinh khác nhau.
Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: họ đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho Tổ quốc.
Trần Can đã ra đi vào ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Nhưng hình ảnh của anh vẫn còn đó.
Trên trang sử Điện Biên.
Trong ký ức quê hương Nghệ An.
Trong những câu chuyện được kể lại cho các thế hệ sau.
Và đặc biệt, trong hình ảnh lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên cứ điểm Him Lam.
Lá cờ ấy không chỉ đánh dấu một chiến thắng.
Nó còn là biểu tượng cho cả cuộc đời của người chiến sĩ Trần Can.
Một cuộc đời luôn tiến về phía trước.
Không lùi bước khi bị từ chối.
Không chùn bước trước gian khổ.
Không đứng ngoài khi đồng đội cần.
Và không rời khỏi trận địa khi nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Từ vùng quê Yên Thành, Nghệ An, chàng trai nhỏ bé năm nào đã đi một con đường dài để đến với Điện Biên Phủ.
Con đường ấy không dài bởi số cây số.
Nó dài bởi những thử thách.
Nhưng cuối cùng, Trần Can đã để lại dấu chân của mình trong một trong những chiến thắng vĩ đại nhất của lịch sử dân tộc.
Cuộc đời anh dừng lại ở tuổi 23.
Nhưng tinh thần ấy vẫn tiếp tục.
Vẫn sống trong những câu chuyện về một thời hoa lửa.
Vẫn nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của ý chí, trách nhiệm và lòng yêu nước.
Trần Can – người chiến sĩ đã đi từ lần xin nhập ngũ thứ tư đến lá cờ chiến thắng trên Him Lam.
Trần Can – người đã bắt đầu hành trình Điện Biên bằng một lá cờ và kết thúc cuộc đời mình trong ngày toàn thắng.
Và tên anh, như lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” năm nào, sẽ mãi tung bay trong ký ức lịch sử của dân tộc Việt Nam.



