Bài viết

TRẦN CAN – NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH HIM LAM

Gia Lai24/05/2026Đoàn xã Đức Cơ (Đoàn xã Đức Cơ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử hào hùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ, có những cái tên đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, ý chí tiến công và khát vọng chiến thắng. Giữa khói lửa ác liệt của chiến trường năm 1954, hình ảnh người chiến sĩ trẻ Trần Can phất cao lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” trên đỉnh Him Lam đã trở thành một dấu son chói lọi, mở đầu cho những chiến công vang dội của quân và dân ta tại Điện Biên Phủ.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, cứ điểm Him Lam chìm trong tiếng pháo dồn dập của quân ta. Đây là trận mở màn có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trên các hướng tiến công, bộ đội ta nhanh chóng áp sát hàng rào, dùng bộc phá mở cửa, quyết tâm đánh chiếm cứ điểm đầu tiên của địch.

Trong đội hình Tiểu đoàn 130, Đại đội 366 do Trần Can tham gia được giao nhiệm vụ xung phong đánh chiếm mỏm 3. Khi pháo binh ta chuyển làn bắn vào sâu phía trong, các chiến sĩ lập tức lao lên. Chỉ sau ít phút, cửa mở đã được khai thông. Dưới làn đạn dữ dội của quân địch, Trần Can cùng đồng đội vượt qua hàng rào, tiến thẳng vào trận địa.

Đến 18 giờ 30 phút, quân ta đã chiếm được một nửa mỏm 3. Nhưng phía trước, lô cốt số 6 của địch vẫn ngoan cố chống trả. Từ hỏa điểm này, địch bắn chặn quyết liệt, khiến mũi tiến công chủ yếu của ta không thể phát triển. Tình thế trở nên vô cùng căng thẳng. Mỗi giây phút trôi qua đều là thử thách sinh tử đối với người lính nơi chiến hào.

Quan sát rất nhanh tình hình, Tiểu đội trưởng Trần Can lập tức đưa ra quyết định táo bạo. Anh yêu cầu hỏa lực của đại đội bắn áp chế, thu hút sự chú ý của địch. Còn mình trực tiếp dẫn tiểu đội xung kích mang theo khối bộc phá 10kg, bí mật vòng sang bên trái, lợi dụng đường hào để tiếp cận lô cốt.

Trong khói súng mịt mù, giữa tiếng đạn rít trên đầu và đất đá tung lên sau mỗi loạt pháo, Trần Can vẫn bình tĩnh, nhanh nhẹn dẫn đồng đội luồn sâu vào trận địa địch. Khi đã tiếp cận được mục tiêu, anh cùng tiểu đội đánh bộc phá, làm nổ tung lô cốt số 6, tiêu diệt tên quan ba và toàn bộ ban chỉ huy đại đội địch đang cố thủ bên trong.

Con đường tiến công được mở ra. Không chần chừ, Trần Can dẫn đầu Đại đội 366 tiếp tục xung phong. Anh di chuyển nhanh như sóc trong giao thông hào, lúc nhảy xuống, lúc vượt lên, đánh từ hỏa điểm này sang hỏa điểm khác. Lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” trên tay anh tung bay giữa lửa đạn, trở thành lời hiệu triệu mạnh mẽ thôi thúc đồng đội tiến lên.

Đến 19 giờ 30 phút, Trần Can cùng đồng đội đã làm chủ mỏm số 3. Trong giây phút thiêng liêng ấy, anh cắm lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” lên đỉnh Him Lam. Lá cờ tung bay giữa chiến trường rực lửa không chỉ báo hiệu chiến thắng của trận đánh đầu tiên, mà còn thắp lên niềm tin mãnh liệt cho toàn mặt trận Điện Biên Phủ.

Hình ảnh ấy đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của tinh thần tiến công kiên cường. Trần Can không chỉ cắm lá cờ trên một cứ điểm quân sự của địch, mà còn cắm vào lòng người lính Việt Nam niềm tin sắt đá rằng: quân ta nhất định thắng, Điện Biên Phủ nhất định thắng.

Sau trận Him Lam, với sự dũng cảm và mưu trí trong chiến đấu, Tiểu đội trưởng Trần Can được đề bạt làm Trung đội trưởng. Nhưng chiến trường Điện Biên Phủ vẫn còn nhiều thử thách phía trước. Bước vào đợt tiến công thứ ba của chiến dịch, đơn vị của anh tiếp tục đánh chiếm các vị trí 505, 505A, 506 và sau đó là cứ điểm 507, một trong những vị trí còn lại của địch trên Đường 41, gần sông Nậm Rốm, chỉ cách Sở chỉ huy Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ khoảng 300 mét.

Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, trận đánh cứ điểm 507 diễn ra vô cùng ác liệt. Địch điên cuồng chống trả, liên tiếp tổ chức phản kích nhằm giành lại trận địa. Trần Can dũng cảm dẫn đầu tiểu đội xông lên, áp đảo quân địch và cùng đồng đội đánh bại nhiều đợt phản kích dữ dội.

Suốt đêm dài, tiếng súng không ngớt. Cán bộ chỉ huy của đại đội lần lượt thương vong. Bản thân Trần Can cũng bị thương nặng, nhưng anh vẫn không rời trận địa. Trong đau đớn, anh tiếp tục chỉ huy bộ đội chiến đấu, động viên anh em giữ vững quyết tâm, củng cố trận địa, tạo thế tiến công vào trung tâm Mường Thanh.

Rạng sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi chiến thắng đã đến rất gần, người anh hùng trẻ tuổi Trần Can đã anh dũng ngã xuống. Anh hy sinh khi quân ta đang chạm tay vào giờ phút toàn thắng của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Máu của anh hòa vào đất mẹ, hòa vào chiến hào Điện Biên, góp phần làm nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc.

Trần Can ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần chiến đấu của anh thì sống mãi. Từ Him Lam đến cứ điểm 507, anh luôn là người đi đầu, dám nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, dám đối mặt với hiểm nguy lớn nhất. Lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” mà anh cắm trên đỉnh Him Lam không chỉ là lá cờ của một trận đánh, mà là biểu tượng của lòng yêu nước, của khí phách Việt Nam, của ý chí “không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

Hôm nay, nhắc đến Trần Can, thế hệ trẻ chúng ta không chỉ tự hào về một người anh hùng trong chiến dịch Điện Biên Phủ, mà còn thấy rõ trách nhiệm của mình trong thời bình. Nếu thế hệ cha anh đã không tiếc máu xương để giành độc lập, thì tuổi trẻ hôm nay phải biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, ra sức học tập, lao động, cống hiến và bảo vệ thành quả cách mạng.

Người chiến sĩ Trần Can đã ngã xuống, nhưng lá cờ anh cắm trên đỉnh Him Lam vẫn mãi tung bay trong ký ức dân tộc. Đó là lá cờ của niềm tin, của chiến thắng, của tinh thần Việt Nam bất khuất. Và câu chuyện về anh sẽ còn được kể mãi, như một ngọn lửa truyền thống soi sáng con đường đi tới của các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẦN CAN – NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH HIM LAM | Câu chuyện thời hoa lửa