TRẦN CAN – NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG TRÊN ĐỒI HIM LAM
Tác Giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Chiều 13 tháng 3 năm 1954.
Trên những quả đồi phía Bắc Điện Biên Phủ, bầu trời rung chuyển bởi tiếng pháo. Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn. Mục tiêu đầu tiên là cứ điểm Him Lam – một vị trí phòng ngự kiên cố của quân Pháp.
Trước giờ nổ súng, ông cùng các chiến sĩ đã chuẩn bị cho trận đánh. Không ai biết phía trước sẽ là bao nhiêu giờ chiến đấu, bao nhiêu người sẽ nằm lại. Nhưng tất cả đều hiểu: Him Lam phải được đánh chiếm.
Pháo binh bắt đầu dội lửa. Đất đá tung lên. Những công sự của địch rung chuyển. Khi tiếng pháo vừa dứt, các chiến sĩ lập tức xung phong.
Trần Can dẫn đầu tiểu đội tiến lên. Địch chống trả dữ dội. Những khẩu súng máy từ các lô cốt liên tục nhả đạn. Hàng rào dây thép gai, địa hình hiểm trở và hỏa lực mạnh khiến bước tiến của quân ta gặp rất nhiều khó khăn.
Nhưng Trần Can vẫn ở phía trước. Ông vừa chỉ huy, vừa trực tiếp chiến đấu, động viên từng chiến sĩ giữ vững đội hình. Có những người lính ngã xuống ngay bên cạnh. Có người bị thương vẫn cố bò về phía trước. Trận đánh kéo dài trong tiếng súng và khói lửa.
Rồi từng tuyến phòng ngự của địch bị phá vỡ. Tiểu đội của Trần Can tiếp tục tiến sâu vào cứ điểm. Cuối cùng, Him Lam bị tiêu diệt. Chiến thắng đầu tiên của Chiến dịch Điện Biên Phủ đã mở ra một chặng đường mới cho quân ta.
Sau trận đánh, Trần Can được tuyên dương vì thành tích chiến đấu. Nhưng điều làm nên hình ảnh của ông không chỉ là một danh hiệu, mà là những giờ phút ông cùng đồng đội đứng giữa lằn ranh sống – chết và không một lần lùi bước.
Người lính năm ấy đã đi qua chiến tranh bằng một niềm tin rất giản dị: còn nhiệm vụ thì còn tiến lên. Nhiều năm đã trôi qua. Điện Biên hôm nay đã xanh trở lại. Những quả đồi từng rung chuyển bởi bom đạn đã trở thành những địa danh được nhắc nhớ trong lịch sử. Nhưng nếu đứng trên Him Lam vào một buổi chiều yên tĩnh, có lẽ ta vẫn có thể hình dung những bước chân năm nào đang tiến lên trong khói lửa.
Và giữa những bước chân ấy là một người Tiểu đội trưởng trẻ tuổi – Trần Can. Ông cùng đồng đội đã dùng tuổi xuân của mình để mở cánh cửa Điện Biên. Có những chiến thắng được viết bằng mực. Có những chiến thắng được viết bằng máu.
Và Điện Biên – được viết bằng tuổi trẻ của cả một thế hệ.



