Trần Cao Vân
Trần Cao Vân - sống mãi
“Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”
-Hồ Chí Minh-
Trên con đường đấu tranh hướng đến sự tự do của toàn dân tộc, biết bao nhiêu máu xương của nhiều cái tên quả cảm đã đổ xuống. Chúng ta nhớ tới họ như những người hùng của cả đất nước, một trái tim kiên cường luôn hướng về Tổ quốc. Cùng như thế, vị anh hùng Trần Cao Vân đã dũng cảm tiếp bước con đường đó với một khát vọng giành lấy sự tự do cho dân tộc.
Trần Cao Vân sinh năm 1866 tại làng Tư Phú, tổng Đa Hòa (nay là xã Điện Quang, Điện Bàn) - vùng đất gắn liền với truyền thống đấu tranh yêu nước. Có lẽ vì thế, truyền thống này như là một dòng chảy mãnh liệt tuôn trào trong ông từ khi được sinh ra. Cùng với sự thông minh bẩm sinh, từ nhỏ, ông đã bộc lộ tài năng của mình với việc học, thi. Năm 17 tuổi, vì đã siêng năng rèn luyện cùng sự thông minh vượt trội, ông dự định ra Huế dự thi khoa Nhâm Ngọ, nhưng do lâm bệnh quá đột ngột, ông không thể lên kinh ứng thí.
Như bao người con đất Việt, Trần Cao Vân từ lúc thiếu niên đã phải chứng kiến bao nhiêu là cuộc nổi dậy, đấu tranh vì sự tự do của đất nước. Vì thế, ông đã dứt áo ra đi, rời khỏi quê hương. Đây cũng là mở đầu cho hành trình vì nước của ông.
Năm 1877, ông tham gia phong trào Nghĩa hội Quảng Nam dưới sự lãnh đạo của hai vị lãnh tụ Nguyễn Duy Hiệu và Phan Bá Hiếu, nhưng bị đàn áp vào năm 1888 nên ông lùi về làm thầy tu ở chùa Cổ Lâm (làng An Định, nay là xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc) để dễ dàng hoạt động hơn. Ở đây, ông cũng gặp được Võ Thị Quyên, hai người sau này nên duyên vợ chồng.
Trong thời kỳ mà Pháp đã cai trị gần hết đất nước và ra sức bóc lột nhân dân chúng ta, năm 1898, Trần Cao Vân cùng Võ Trứ đã quyết định dựng cờ khởi nghĩa chống Pháp tại chính quê nhà Phú Yên của mình. Cuộc khởi nghĩa nhanh chóng bị đàn áp và Trần Cao Vân cũng lâm bệnh trầm trọng ngay sau đó. Sau khi bệnh tật thuyên giảm, với tình yêu nước nồng nàn của mình, ông tiếp tục tham gia các cuộc đấu tranh dù có lãnh bao nhiêu cái án tù, kể cả án chung thân, từ phong trào chống thuế (1908) đến khởi nghĩa tại Huế cùng với anh hùng Thái Phiên. Nơi đây cũng là chứng kiến sự ngã xuống của ông cùng Thái Phiên với việc bị bắt vì xử chém ở cổng chém An Hòa để bảo vệ tính mạng cho vua Duy Tân.
Ta nhắm mắt để đất nước được nhìn thấy tự do một lần nữa…
Sự tự do của đất nước không dễ gì mà có được. Sự thiêng liêng này được đánh đổi từ bao nhiêu xương máu của các vị anh hùng đã ngã xuống, những người dù biết chẳng có kết cục có hậu cho bản thân nhưng vẫn chọn bước tiếp trên con đường này vì một tương lai sáng ngời của Tổ quốc. Dù có ngã xuống bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn phải bước tiếp vì họ muốn chứng kiến quê hương của họ được sáng ngời, thoát khỏi những bóng đêm bao trùm của những tội ác đô hộ, để những người con Việt Nam sau này được “thực sự” sống.
Nhìn lại lịch sử nước nhà, ta lại muốn hướng về tương lai mà bước tiếp để kế thừa những di sản mà ông cha ta đã đấu tranh để giành lại được, để một tay chạm vào những khát vọng to lớn của bản thân trong hôm nay và mai sau.


