Bài viết

TRẬN CHIẾN BIÊN GIỚI

Lào Cai21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1950, núi rừng biên giới phía Bắc chìm trong những lớp sương mù dày đặc. Những dãy núi nối nhau như bức tường thành khổng lồ che chở cho các bản làng nhỏ bé nằm sát đường biên. Ban ngày, tiếng suối róc rách hòa cùng tiếng chim rừng. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả vùng biên giới trở nên căng thẳng bởi tiếng động cơ xe quân sự và ánh đèn pha quét qua những con đường quanh co hiểm trở. Thực dân Pháp lúc ấy dựng lên hàng loạt đồn bốt kiên cố dọc tuyến biên giới nhằm khóa chặt con đường liên lạc của quân ta với bên ngoài. Chúng tin rằng chỉ cần giữ vững các cứ điểm ấy thì bộ đội Việt Minh sẽ bị cô lập giữa núi rừng. Trong một bản nhỏ dưới chân núi Khau Luông, tiểu đội trưởng Lê Văn Thành đang ngồi bên bếp lửa cùng đồng đội. Thành quê ở Nghệ An, nhập ngũ từ những ngày đầu kháng chiến. Khuôn mặt anh rám nắng, đôi mắt luôn ánh lên sự cương nghị. Bên cạnh Thành là Hùng “sẹo”, người lính từng bị thương trong một trận càn ở trung du. Trên má trái của anh có một vết sẹo dài nhưng nụ cười lúc nào cũng hiền lành. Còn cậu lính trẻ nhất tiểu đội tên Nam, mới mười chín tuổi, quê ở Bắc Giang, lần đầu tham gia chiến dịch lớn nên vừa háo hức vừa hồi hộp. Đêm ấy, chính trị viên đơn vị đến giao nhiệm vụ. Ông trải tấm bản đồ lên mặt bàn tre rồi nói nhỏ: – Bộ chỉ huy quyết định đánh vào cứ điểm Đông Khê. Nếu ta chiếm được nơi này, tuyến phòng thủ của địch sẽ bị cắt đôi. Cả căn lán im lặng. Đông Khê là một pháo đài mạnh. Địch bố trí đại liên, súng cối và hàng rào dây thép gai dày đặc. Chúng còn xây lô cốt bằng bê tông trên các điểm cao, ngày đêm quan sát mọi hướng tiếp cận. Nam nuốt khan: – Liệu mình có đánh nổi không anh? Hùng bật cười: – Địch cũng bằng xương bằng thịt thôi chú em. Thành nhìn về phía núi xa: – Khó mấy cũng phải đánh. Nếu không phá được Đông Khê thì biên giới còn bị phong tỏa dài dài. Những ngày tiếp theo, bộ đội bí mật hành quân trong rừng sâu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn