trận chiến đảo Cồn Cỏ
Đầu năm 1965, đế quốc Mỹ đánh phá ác liệt đảo Cồn Cỏ và bao vây hòng cắt đứt liên lạc giữa đảo với đất liền. Nhiệm vụ tiếp tế cho đảo rất cấp bách mặc dù đó là việc hết sức nguy hiểm. Đáp lời kêu gọi của chi bộ, Lê Văn Ban xung phong vào đoàn thuyền tiếp tế cho Cồn Cỏ.
Lê Văn Ban, sinh năm 1933, dân tộc Kinh, quê ở xã Vĩnh Giang, huyện Vĩnh Linh, tĩnh Quảng Trị, tham gia dân quân năm 1959. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là trung đội trưởng dân quân xã Vĩnh Giang, đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam.
Xuất thân từ một gia đình nghèo ở vùng ven biển, chuyên đi đánh cá thuê từ nhỏ, Lê Văn Ban vốn quen sông nước, lại có tinh thần hăng hái chống Mỹ, cứu nước, nên sau khi vào dân quân, đồng chí thường xung phong đảm nhận những công tác khó khăn nguy hiểm nhất trong việc vận chuyển hàng hóa trên sông Bến Hải.
Do địch đánh phá ngày càng ác liệt, một số thuyền bị đắm, số khác bị địch bẳt, nhiều xã viên do dự, bỏ lưới buông chèo. Lê Văn Ban tự nguyện xung phong cùng tổ đi đánh cá ngoài khơi 2 năm liền, năm nào cũng là người đạt số ngày công cao nhất hợp tác xã (từ 250 tới 280 ngày công).
Đầu năm 1965, đế quốc Mỹ đánh phá ác liệt đảo Cồn Cỏ và bao vây hòng cắt đứt liên lạc giữa đảo với đất liền. Nhiệm vụ tiếp tế cho đảo rất cấp bách mặc dù đó là việc hết sức nguy hiểm. Đáp lời kêu gọi của chi bộ, Lê Văn Ban xung phong vào đoàn thuyền tiếp tế cho Cồn Cỏ.
Ba chuyến đầu, làm thủy thủ, đồng chí cùng tất cả anh em bình tĩnh, dũng cảm, tìm cách tránh bom đạn địch, vượt được vòng vây, tới đảo an toàn. Chuyến thứ tư, một thuyền trong đoàn bị mất tích sau một trận chiến đấu ác liệt, Lê Văn Ban được cấp trên giao nhiệm vụ làm thuyền trưởng. Đồng chí đi sát anh em, động viên mọi người giữ vững quvết tâm, đồng thời tích cực chuẩn, bị mọi mặt đi 3 chuyến tiếp theo ra đảo an toàn, chuyến thứ 7, sau khi làm xong nhiệm vụ, trên đường trở về, thuyền gặp 3 chiếc tàu tuần tiễu của đich vây chặn ráo riết, bắn phá mãnh liệt. Biết không thể nào vượt vây được, Lê Văn Ban động viên anh em bình tĩnh, dũng cảm chiến đấu. Sau một hồi đánh trả địch quyết liệt, thuyền bị trúng đạn, thủng mấy chỗ, nước ùa vào, có nguy cơ bị đắm giữa biển khơi. Đồng chí bình tĩnh một mặt chỉ huy các bộ phận tát nước, bịt lỗ thủng, chiến đấu với địch, mặt khác trực tiếp giữ tay lái, vừa đưa thuyền vượt tránh lửa đạn địch, vừa chống lại sóng to, gió lớn của đợt gió mùa đông bắc đột nhiên ập tới. Suốt 3 giờ liền, mở 5 lượt tiến công bằng mọi cách không kết qua, lại thấy thời tiết ngày càng xấu, tàu địch đành chịu rút lui. Sóng gió càng to, trời tối mù mịt, thuyền Lê Văn Ban bị lạc hướng, sáng hôm sau mới biết bị giạt sâu vào vùng biển miền Nam. Đồng chí vừa giữ tay lái, vừa thảo luận với anh em kế hoạch chiến đấu khi gặp địch rồi táo bạo cho thuyền vào bờ để chữa và tìm mua lương thực. Rất may mắn đây là vùng giải phóng, Lê Văn Ban được bà con địa phương giúp đỡ tận tình mọi phương tiện cho thuyền trở ra miền Bắc.


