Bài viết

Trận chống càn ở U Minh – câu chuyện Út Tịch và tiểu đội du kích

Tây Ninh13/05/2026Đoàn Văn Thịnh (xã Nhơn Ninh)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận chống càn ở U Minh – câu chuyện Út Tịch và tiểu đội du kích

Chiều xuống trên vùng rừng U Minh, nước lợ lấp loáng giữa những tán tràm dày đặc. Tin báo về dồn dập: địch mở cuộc càn quét lớn, lính đi xuồng máy và bộ binh đang tiến sâu vào vùng căn cứ.

Út Tịch khi đó là chỉ huy một tổ du kích nhỏ. Nghe tin, chị bình tĩnh nói ngắn gọn:

“Chúng nó vô thì mình đánh. Không để tụi nó yên mà về.”

Cả tổ nhanh chóng tỏa ra, người chuẩn bị chông, người bố trí mìn tự tạo, người phục kích dọc các lối rạch nhỏ. Rừng U Minh yên ắng nhưng bên trong là một thế trận đã được giăng sẵn.

Khi đoàn quân địch lọt vào rạch hẹp, tín hiệu được phát ra. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, chiếc xuồng đi đầu bị chặn đứng. Ngay lập tức, từ hai bên bờ rạch, du kích đồng loạt nổ súng.

Địch hoảng loạn, cố quay đầu nhưng rạch quá hẹp, lại bị chặn phía sau. Út Tịch trực tiếp chỉ huy, vừa quan sát vừa hô lớn động viên anh em giữ vững vị trí.

Có lúc địch phản kích dữ dội, bắn xối xả vào bờ rừng. Nhưng các chiến sĩ du kích tận dụng địa hình tràm dày, di chuyển linh hoạt, đánh rồi rút, khiến đối phương không xác định được hướng tấn công.

Sau một thời gian giao tranh, lực lượng địch bị thiệt hại, buộc phải rút lui khỏi khu vực.

Chiều xuống, rừng U Minh lại yên tĩnh. Út Tịch đứng nhìn dòng rạch, áo còn lấm bùn nhưng ánh mắt kiên định. Chị nói với đồng đội:

“Rừng này còn mình, thì tụi nó còn không yên.”

⭐ Ý nghĩa trận đánh

Thể hiện chiến thuật du kích linh hoạt ở Nam Bộ

Sức mạnh của tinh thần đoàn kết và địa hình rừng ngập mặn

Khắc họa rõ hình ảnh người phụ nữ “giặc tới đâu đánh tới đó”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn