TRẦN CÔNG AN – “HAI CÀ”, NGƯỜI KHAI SINH LỐI ĐÁNH ĐẶC CÔNG
Trần Văn Kìa (22 tháng 12 năm 1920 – 7 tháng 9 năm 2008), bí danh Hai Cà, Trần Công An,[1] là một Đại tá Đặc công của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông được truyền thông Việt Nam đặt biệt danh "ông tổ đặc công" vì là người khai sinh ra lối đánh này trong thời kỳ chiến tranh Đông Dương.[a] An cũng đã được nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1996.
TRẦN CÔNG AN – “HAI CÀ”, NGƯỜI KHAI SINH LỐI ĐÁNH ĐẶC CÔNG
Trần Công An (1920–2008), tên thật Trần Văn Kìa, bí danh Hai Cà, là Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, một trong những người có vai trò quan trọng trong quá trình hình thành và phát triển của lối đánh đặc công. Ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1996.
Trong những năm chiến tranh, Trần Công An nổi tiếng với cách đánh bí mật, bất ngờ, táo bạo và hiệu quả. Từ trận đánh tháp canh cầu Bà Kiên năm 1948 đến những trận tập kích quan trọng trong Chiến tranh Việt Nam, dấu ấn của ông gắn liền với sự trưởng thành của lực lượng đặc công ở Nam Bộ.
Người con của vùng đất Biên Hòa
Trần Văn Kìa sinh ngày 22-12-1920 tại làng Thạnh Hội, huyện Tân Uyên, tỉnh Biên Hòa, nay thuộc khu vực Thạnh Hội, Tân Uyên, Bình Dương. Trong quân đội, ông sử dụng bí danh Hai Cà và sau này được biết đến với tên Trần Công An.
Ngay từ những năm đầu tham gia kháng chiến, ông đã thể hiện sự gan dạ, nhanh trí và khả năng tổ chức chiến đấu. Năm 1946, trong một lần đối mặt với một binh sĩ Pháp, ông đã dùng tay không quật ngã đối phương, tước khẩu súng và giao cho lực lượng quân sự địa phương.
Những phẩm chất ấy sau này trở thành nền tảng để ông tổ chức nhiều trận đánh đặc biệt táo bạo.
Trận đánh tháp canh cầu Bà Kiên
Ngày 19-3-1948, một tổ du kích do Trần Công An huấn luyện và chỉ huy tiến hành đánh tháp canh De La Tour tại cầu Bà Kiên, nay thuộc Tân Uyên, Bình Dương.
Điểm đặc biệt của trận đánh nằm ở cách tiếp cận bí mật, tổ chức lực lượng chặt chẽ và sử dụng phương thức tiến công bất ngờ. Trận đánh thành công đã tạo tiền đề để cách đánh này được nghiên cứu, vận dụng rộng rãi hơn trong hoạt động tác chiến của lực lượng vũ trang ở Đông Nam Bộ.
Từ những trận đánh như vậy, một phương thức tác chiến đặc biệt từng bước hình thành và phát triển, sau này trở thành nét đặc trưng của lực lượng đặc công.
Địa điểm trận đánh tháp canh cầu Bà Kiên về sau được công nhận là di tích lịch sử. Năm 2002, địa phương xây dựng bia tưởng niệm trong khuôn viên di tích để ghi nhớ chiến công của quân dân nơi đây.
Người chỉ huy trận tập kích sân bay Biên Hòa
Trong Chiến tranh Việt Nam, Trần Công An tiếp tục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Đêm 31-10, rạng sáng 1-11-1964, ông chỉ huy lực lượng đặc công tiến công sân bay Biên Hòa. Đây là một trận đánh gây tiếng vang lớn, nhằm vào một căn cứ hàng không chiến lược của Mỹ.
Theo các tài liệu được dẫn trong hồ sơ, cuộc tập kích kéo dài khoảng 20 phút, gây thiệt hại đáng kể cho máy bay và lực lượng tại sân bay. Sau trận đánh, Trần Công An được trao Huân chương Chiến công hạng Ba.
Chiến công này cho thấy khả năng tổ chức những trận tập kích bất ngờ vào các mục tiêu quan trọng, đồng thời phản ánh sự trưởng thành của lực lượng đặc công trong chiến tranh.
Những trận đánh vào Long Bình
Năm 1966, Trần Công An tiếp tục trực tiếp chỉ huy lực lượng đặc công nhiều lần tiến công khu vực kho liên hợp Long Bình.
Theo các nguồn được dẫn trong tài liệu, những trận đột kích này gây tổn thất lớn cho kho tàng, trong đó phía Việt Nam cho biết đã phá hủy hàng trăm tấn bom đạn.
Các hoạt động chiến đấu liên tiếp cho thấy Trần Công An không chỉ là người trực tiếp chỉ huy mà còn có vai trò trong việc tổ chức, xây dựng phương thức tác chiến của lực lượng đặc công.
Những mất mát trong chiến tranh
Đằng sau những chiến công của người chỉ huy đặc công là những mất mát rất lớn của gia đình ông.
Giữa năm 1967, trong quá trình làm nhiệm vụ trinh sát phục vụ công tác chuẩn bị chiến đấu, người con trai cả của Trần Công An là Trần Văn Cao bị trúng mìn và mất một chân.
Đầu năm 1968, ông tiếp tục nhận tin một người con trai khác mới 16 tuổi hy sinh trong một trận phục kích. Những mất mát ấy là một phần đau thương trong cuộc đời người chiến sĩ đã dành phần lớn tuổi trẻ và cuộc đời cho chiến tranh.
Sau khi đất nước thống nhất, Trần Công An nghỉ hưu năm 1980. Ông trở về cuộc sống đời thường, làm ruộng và chăn nuôi. Những năm cuối đời, ông sống tại Đồng Nai và qua đời ngày 7-9-2008, hưởng thọ 87 tuổi.
Những phần thưởng cao quý
Trong quá trình hoạt động cách mạng và chiến đấu, Trần Công An được trao tặng nhiều phần thưởng, trong đó có:
Huân chương Độc lập hạng Nhì;
Huân chương Chiến công hạng Nhì, hạng Ba;
Huân chương Chiến thắng hạng Nhất, Nhì, Ba;
Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì;
Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất;
Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng;
Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Dấu ấn của “Hai Cà”
Tên tuổi Trần Công An, hay Hai Cà, gắn với một giai đoạn quan trọng trong quá trình hình thành và phát triển của lực lượng đặc công Việt Nam.
Từ trận đánh tháp canh cầu Bà Kiên năm 1948, ông cùng đồng đội từng bước hoàn thiện cách đánh bí mật, bất ngờ, táo bạo và linh hoạt. Những kinh nghiệm được hình thành trong thực tiễn chiến đấu sau đó được vận dụng rộng rãi ở nhiều chiến trường.
Trong các tài liệu và truyền thông Việt Nam, ông được gọi là “ông tổ đặc công”, cách gọi nhằm ghi nhận vai trò của ông trong việc khai sinh và phát triển lối đánh đặc công.
Cuộc đời Trần Công An là câu chuyện về một người lính trưởng thành từ phong trào chiến đấu ở Nam Bộ, trực tiếp tham gia và chỉ huy nhiều trận đánh quan trọng, đồng thời chứng kiến những mất mát sâu sắc của chiến tranh.
Ông qua đời năm 2008, nhưng tên tuổi Hai Cà – Trần Công An vẫn được nhắc đến trong lịch sử lực lượng đặc công như một biểu tượng của tinh thần táo bạo, mưu trí, quyết đoán và ý chí vượt qua thử thách của người chiến sĩ cách mạng.



