Trần Cừ (1920 – 1950) là một quân nhân của Quân đội Nhân dân Việt Nam, nguyên Đại đội trưởng Đại đội 336, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Ông tử trận trong một trận đánh mở màn Chiến dịch Biên giới và được nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
rần Cừ – Lấy thân mình bịt hỏa điểm, mở đường cho đồng đội
Trần Cừ sinh năm 1920 tại xã Đức Bắc, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phú (nay thuộc tỉnh Phú Thọ). Ngày 19 tháng 8 năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám vừa thành công, ông nhập ngũ và bắt đầu những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Việt Bắc.
Trong những năm kháng chiến, Trần Cừ tham gia nhiều trận đánh, đối đầu với quân Pháp và quân Nhật, từng bước trưởng thành trong quân ngũ. Năm 1950, ông là Đại đội trưởng Đại đội 336, Trung đoàn 209, một trong những đơn vị chủ công tham gia trận đánh Đông Khê – trận mở màn Chiến dịch Biên giới.
Trận chiến diễn ra vô cùng quyết liệt. Đại đội của Trần Cừ lần lượt đánh chiếm các vị trí vòng ngoài, tiến sâu vào trung tâm cứ điểm nhưng gặp sự chống trả dữ dội của quân Pháp. Đến rạng sáng ngày 17 tháng 9, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.
Trong thời khắc quyết định, Trần Cừ trực tiếp chỉ huy bộ đội tiến công vào hầm chỉ huy của địch. Ông bị thương ở chân nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, quyết tâm phải kết thúc trận đánh trước khi trời sáng.
Khi quân Pháp co cụm xuống hầm ngầm và dùng hỏa lực từ các lỗ châu mai chống trả, Trần Cừ cùng đồng đội tập trung hỏa lực tiêu diệt địch. Ông trực tiếp ném lựu đạn vào hầm, rồi trong khoảnh khắc sinh tử, lấy thân mình bịt lỗ châu mai, tạm thời chặn hỏa lực của đối phương để đồng đội có cơ hội tiến lên.
Trần Cừ đã hy sinh ngay trong trận đánh ấy.
Sự hy sinh của người đại đội trưởng trở thành điểm tựa tinh thần để đồng đội tiếp tục xung phong. Hầm ngầm của quân Pháp bị đánh sập, cứ điểm Đông Khê bị tiêu diệt, góp phần tạo nên thắng lợi của trận mở màn Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Trần Cừ được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi ông gắn với một hình ảnh giản dị mà bất tử: một người lính đã lấy chính thân mình làm lá chắn, mở đường cho đồng đội trong giờ phút quyết định của trận đánh.



