Trần Đăng Ninh – Người chiến sĩ kiên trung và vị "Bao Công" đắc nhân tâm
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Câu chuyện về cuộc đời đồng chí Trần Đăng Ninh (tên thật là Nguyễn Tuấn Đáng, sinh năm 1910 tại Ứng Hòa, Hà Nội) là một hành trình đầy oanh liệt từ một người thợ in nghèo trở thành một trong những nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam. Dù gia cảnh vô cùng khó khăn, ông vẫn quyết tâm vượt khó để học hết tiểu học trước khi ra Hà Nội học nghề và làm thợ tại nhà in Lê Văn Tân. Chính tại nơi đây, chàng thanh niên yêu nước đã sớm giác ngộ lý tưởng cộng sản, bước vào con đường hoạt động trong phong trào công nhân từ năm 1930 và được kết nạp vào Đảng năm 1936.
Với tài năng và lòng nhiệt huyết, ông nhanh chóng được giao phó nhiều trọng trách như Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Những năm tháng bị thực dân Pháp giam cầm trong các nhà tù khét tiếng như Hỏa Lò và Sơn La không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cộng sản. Ông không chỉ kiên cường đấu tranh trong ngục tối mà còn tổ chức hai cuộc vượt ngục quả cảm vào năm 1943 và 1945 để trở về tiếp tục lãnh đạo phong trào cách mạng, bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh và chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa giành độc lập.
Vị "Bao Công" lỗi lạc bảo vệ công lý và lòng dân
Tháng 10 năm 1948, đồng chí Trần Đăng Ninh được giao trọng trách làm Trưởng Ban Kiểm tra Trung ương đầu tiên của Đảng. Trên cương vị này, với sự chính trực, tác phong sâu sát và trí tuệ sắc sảo, ông đã trực tiếp giải quyết nhiều vụ việc phức tạp một cách thấu tình đạt lý, được cán bộ và nhân dân kính trọng gọi là “Bao Công” của Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Câu chuyện kinh điển nhất minh chứng cho tài trí của ông chính là việc giải oan cho hàng trăm cán bộ trong vụ án tình nghi “Gián điệp H122” năm 1948. Lúc bấy giờ, xuất phát từ sự hiểu lầm vô tình về chiếc khăn mặt trắng của một anh giám mã, nỗi nghi kỵ bao trùm khắp liên khu Việt Bắc khiến hàng trăm cán bộ bị bắt giữ oan uổng. Khi được Bác Hồ cử đi điều tra, ông không ngồi một chỗ nghe báo cáo mà lập tức thành lập đoàn kiểm tra, trực tiếp đến tận khoảng sân hẹp nơi anh giám mã bị nghi vẫy khăn. Đứng giữa cánh rừng rậm rạp, ông nhận ra việc ra dấu hiệu cho máy bay từ vị trí này là hoàn toàn bất khả thi. Nhờ sự cụ thể, khách quan và tôn trọng chứng cứ, ông đã khép lại vụ án, minh oan và trả tự do cho mấy trăm con người vô tội. Bên cạnh tấm lòng khoan dung ấy, ông cũng là người cực kỳ nghiêm khắc, "thiết diện vô tư" đưa những kẻ tham nhũng, biến chất như Đại tá Trần Dụ Châu ra trước ánh sáng pháp luật để giữ vững sự trong sạch của Đảng.
Người đặt nền móng cho Hậu cần Quân đội và nếp sống giản dị
Năm 1950, ông được bổ nhiệm làm Chủ nhiệm đầu tiên của Tổng cục Cung cấp (nay là Tổng cục Hậu cần). Trên cương vị này, ông là người đã xây dựng hệ thống dân công tiếp tế vững chắc – một trong những yếu tố mang tính quyết định làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng.
Dù quản lý khối lượng lớn tài sản và vật chất phục vụ kháng chiến, ông lại có một cuộc đời vô cùng giản dị, liêm khiết. Đồng đội vẫn nhớ mãi câu chuyện ông kiên quyết từ chối quả trứng bồi dưỡng của cấp dưỡng vì thấy anh em chiến sĩ còn phải ăn gạo mốc, kham khổ. Khi đi công tác cùng người bí thư của mình, ông sẵn sàng nhường ngựa, cùng thay phiên nhau đi bộ vì quan niệm "thủ trưởng hay cấp dưới thì cũng đều là người, đều biết mệt như nhau". Vào mùa đông giá rét, khi gặp người lính trẻ lạnh run vì mặc áo mỏng manh, vị Tổng cục trưởng đã không ngần ngại cởi ngay chiếc áo len mình đang mặc để trao tặng.
Di sản sáng ngời để lại cho thế hệ mai sau
Do lâm bệnh hiểm nghèo, đồng chí Trần Đăng Ninh đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 6/10/1955. Trước khi đi xa, lời dặn dò cuối cùng của ông dành cho các con vẫn vô cùng mộc mạc: phải chăm học, tự lập, sống thẳng thắn và trung thực. Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng khẳng định ông chính là mẫu người cộng sản tiêu biểu mà Bác Hồ muốn xây dựng và là một tấm gương sáng ngời để mọi thế hệ noi theo. Sự cống hiến trọn đời vì nước, vì dân của ông đã được Đảng và Nhà nước vinh danh bằng Huân chương Sao Vàng cao quý.



