Trận đánh bên con suối cạn
Con suối hôm ấy gần như đã cạn. Mùa khô kéo dài khiến lòng suối chỉ còn những vũng nước nhỏ nằm giữa những tảng đá. Đơn vị chúng tôi dừng chân bên đó sau một chặng hành quân. Mọi người tranh thủ lấy nước, rửa mặt và nghỉ một lát. Lâm ngồi bên một tảng đá, dùng hai bàn tay vốc chút nước còn lại lên mặt. Cậu cười:
Con suối hôm ấy gần như đã cạn.
Mùa khô kéo dài khiến lòng suối chỉ còn những vũng nước nhỏ nằm giữa những tảng đá.
Đơn vị chúng tôi dừng chân bên đó sau một chặng hành quân.
Mọi người tranh thủ lấy nước, rửa mặt và nghỉ một lát.
Lâm ngồi bên một tảng đá, dùng hai bàn tay vốc chút nước còn lại lên mặt.
Cậu cười:
— Suối mà cũng hết nước rồi.
Tôi đáp:
— Bao giờ mưa lại thì đầy thôi.
Không ai ngờ rằng chỉ một lúc sau, nơi chúng tôi đang nghỉ lại trở thành một điểm giao tranh.
Tiếng động từ phía xa khiến người phụ trách lập tức ra hiệu cho mọi người cảnh giác.
Đơn vị nhanh chóng di chuyển về vị trí phù hợp và chờ lệnh.
Tôi nằm sát bên một mô đất thấp.
Lâm ở cách tôi không xa.
Những tiếng nổ vọng lại.
Khói bụi phủ một phần khu vực.
Chúng tôi giữ vị trí theo chỉ huy, hỗ trợ nhau và chờ thời điểm thích hợp để cơ động.
Trong những khoảnh khắc ấy, không ai nói những câu dài.
Chỉ có những tiếng gọi ngắn:
— Bình tĩnh!
— Giữ vị trí!
— Có ai cần giúp không?
Tôi nghe Lâm gọi:
— Được!
Tôi đáp:
— Tao đây!
Chỉ một tiếng gọi và một tiếng trả lời.
Nhưng giữa lúc hỗn loạn, nghe được giọng của người bạn khiến tôi yên tâm rất nhiều.
Cuộc giao tranh kéo dài một thời gian.
Sau đó, tình hình dần lắng xuống.
Đơn vị kiểm tra quân số và chăm sóc những người bị thương.
Con suối vẫn nằm đó.
Nước trong những hốc đá bị đất bụi làm đục.
Lâm bước đến bên tôi.
Cậu ngồi xuống, thở dài:
— Hồi nãy còn ngồi uống nước ở đây.
Tôi nhìn dòng suối:
— Ừ.
Lâm lấy bi đông, múc một ít nước đã được kiểm tra phù hợp rồi đưa cho tôi.
— Uống đi.
Tôi lắc đầu:
— Mi uống trước.
Cậu cười:
— Lại chia đôi à?
Tôi gật đầu.
Hai chúng tôi chuyền nhau bi đông.
Chẳng có nhiều nước.
Nhưng sau những giờ phút căng thẳng, một ngụm nước bên con suối cạn cũng trở thành điều rất đáng quý.
Buổi chiều, đơn vị tiếp tục hành quân.
Tôi ngoái nhìn con suối lần cuối.
Một nơi tưởng như chẳng có gì đặc biệt.
Một lòng suối khô.
Vài tảng đá.
Một ít cây bụi.
Nhưng nó đã trở thành một phần ký ức của chúng tôi.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Tôi nhớ con suối ấy vì ở đó tôi hiểu rằng chiến trường có thể thay đổi cảnh vật chỉ trong một ngày, nhưng tình đồng đội thì không dễ thay đổi.”
Bác nhớ những người đã cùng mình ngồi bên dòng suối trước giờ chiến đấu.
Nhớ những tiếng gọi nhau giữa lúc căng thẳng.
Và nhớ nhất khoảnh khắc sau đó, khi mọi người kiểm tra nhau xem có ai cần giúp đỡ.
Bác nói:
“Sau mỗi trận, điều đầu tiên chúng tôi nghĩ đến là anh em. Ai còn? Ai bị thương? Ai cần chăm sóc? Có đủ người không?”
Rồi bác im lặng một lúc và nói:
“Con suối ấy có thể đã đầy nước trở lại từ lâu. Nhưng với tôi, nó vẫn là con suối cạn của những năm tháng tuổi trẻ.”
Trận đánh bên con suối cạn đã qua từ rất lâu. Nhưng ký ức về những người lính từng ngồi bên dòng nước ít ỏi ấy vẫn còn — nhắc rằng trong chiến tranh, giữa những giờ phút khắc nghiệt nhất, tình đồng đội vẫn là thứ giúp con người bình tĩnh, vững vàng và cùng nhau bước tiếp.



