Trận Đánh Chìm "Pháo Đài Nổi" Trên Sông Lòng Tàu
Câu chuyện tái hiện trận đánh táo bạo của người chiến sĩ đặc công Cao Đăng Chiếm cùng đồng đội vào năm 1966. Giữa vùng sông nước đầy rẫy cá sấu và trực thăng săn đêm của Mỹ, anh đã bơi hàng cây số để áp bộc phá, đánh sập chiếc tàu vận tải quân sự khổng lồ của địch.
Địa bàn rừng Sác (Cần Giờ) những năm 1960 được coi là "cuống họng" giao thông đường thủy huyết mạch độc đạo dẫn từ Biển Đông vào cảng Sài Gòn. Để bảo vệ tuyến đường sông này, quân đội Mỹ đã biến sông Lòng Tàu thành một vành đai thép với hàng loạt tàu tuần tra cao tốc, máy bay trực thăng rà soát ngày đêm và thả hàng tấn chất độc hóa học làm rụng trụi các cánh rừng đước. Nhưng địch không thể ngờ rằng, ngay trong những dòng nước lợ ngập mặn đầy muỗi mòng và cá sấu ấy, những chiến sĩ Đặc công rừng Sác vẫn sống, chiến đấu và xuất quỷ nhập thần. Cao Đăng Chiếm là một trong những cánh chim đầu đàn của lực lượng huyền thoại đó.
Một ngày giữa năm 1966, trinh sát phát hiện tàu Baton Rouge Victory — một con tàu vận tải quân sự khổng lồ hạng nặng của Mỹ chở đầy máy bay phản lực, xe tăng và hàng vạn tấn đạn dược — đang chuẩn bị tiến vào sông Lòng Tàu để tiếp viện cho chiến trường miền Nam.
"Bằng mọi giá phải đánh chìm con tàu này trước khi nó kịp cập cảng. Đây là mệnh lệnh của xương máu!" — Cao Đăng Chiếm dứt khoát nhận nhiệm vụ trước ban chỉ huy.
Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, những rặng đước xào xạc trong gió chướng. Anh Chiếm cùng hai đồng đội mình trần, chỉ đóng một chiếc vội khố, toàn thân bôi một lớp bùn đen trộn dầu máy để vừa giữ ấm, vừa ngụy trang và chống muỗi. Vũ khí duy nhất của họ là hai khối bộc phá định hình (mìn rùa) nặng gần 40 ký được ngụy trang khéo léo dưới những chiếc lục bình trôi sông.
"Xuống nước!" — Anh Chiếm khẽ ra hiệu.
Ba người chiến sĩ lặng lẽ thả mình xuống dòng nước xiết. Họ bơi sải dài nhưng không hề để lại một tiếng động, hai tay đẩy khối bộc phá tiến về phía tim sông. Lúc này, hiểm nguy bủa vây khắp nơi. Dưới nước là dòng chảy xiết và cá sấu dữ; trên không, những chiếc trực thăng "Cá ráo" của Mỹ liên tục quét đèn pha công suất lớn dọc mặt sông. Mỗi lần ánh đèn lia qua, ba anh em lại dùng ống thở bằng tre nhỏ xíu ngậm vào miệng, lặn sâu xuống đáy bùn để trốn tránh.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ đấu chọi với sóng nước và cái lạnh cắt da, bóng đen khổng lồ của tàu Baton Rouge Victory hiện ra sừng sững như một tòa lâu đài di động giữa dòng sông. Tiếng động cơ tàu gầm rú, chân vịt khuấy nước mạnh đến mức tạo thành những vùng xoáy suýt chút nữa cuốn phăng các chiến sĩ.
"Áp mạn!" — Cao Đăng Chiếm ra hiệu bằng ánh mắt.
Anh tiếp cận phần lườn tàu — nơi có phòng máy và khoang chứa nhiên liệu của địch. Bằng những động tác thuần thục và chính xác như một con thoi, anh nhanh chóng cố định hai khối bộc phá áp mạn vào vỏ thép của con tàu bằng hệ thống nam châm vĩnh cửu cực mạnh. Đôi bàn tay anh ngâm nước lâu ngày đã bợt trắng, nhưng khi kéo chốt hẹn giờ, ngón tay anh không hề run rẩy.
Thời gian hẹn giờ là 15 phút.
"Rút lui khẩn cấp!" — Anh Chiếm đẩy hai đồng đội bơi nhanh về phía bờ rừng đước, còn chính anh là người ở lại bọc lót phía sau.
Khi ba chiến sĩ vừa bơi vào đến mép rặng đước, bám chặt vào một gốc cây để giữ thăng bằng thì một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm dội đến.
OÀNH!!!
Một cột lửa khổng lồ bốc cao hàng trăm mét, rực sáng cả một vùng rừng Sác. Sức ép từ vụ nổ tạo ra một làn sóng thần nhỏ hất tung nước sông tràn vào bờ rừng. Con tàu Baton Rouge Victory nặng gần 15.000 tấn bị xé rách một mảng lớn ở phần bụng, nước tràn vào xối xả làm nó nghiêng hẳn sang một bên rồi chìm dần xuống đáy sông Lòng Tàu, mang theo toàn bộ khí tài quân sự tối tân của địch.
Địch điên cuồng báo động, máy bay và tàu tuần tra lao đến bắn đạn xối xả xuống mặt nước để truy tìm thủ phạm, nhưng Cao Đăng Chiếm cùng đồng đội đã lặn sâu vào mê cung của những rặng đước, rút lui về căn cứ an toàn trong sự vỡ òa chiến thắng.
Trận đánh chìm tàu Baton Rouge Victory đã đi vào lịch sử như một chiến công vang dội, làm rúng động giới quân sự Mỹ bấy giờ và cắt đứt tuyến đường tiếp viện chiến lược của chúng vào Sài Gòn suốt nhiều tuần liền.
Cao Đăng Chiếm đã bước qua thời hoa lửa bằng việc biến chính da thịt mình thành vũ khí đối đầu với những pháo đài thép kiên cố nhất. Câu chuyện của anh và những người lính Đặc công rừng Sác là một thiên sử ký hào hùng về lòng mưu trí, dũng cảm vô song của người chiến sĩ Việt Nam — những người đã dùng sự im lặng của sông nước để đánh bại hỏa lực tối tân của kẻ thù.



