Trận đánh của lòng quả cảm
Giữa vòng vây sân bay, những người lính vẫn tiến lên
Sân bay Đà Nẵng năm 1965 là một trong những căn cứ được quân Mỹ bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Hàng trăm máy bay, hàng trăm lính Mỹ, những vọng gác và hệ thống phòng thủ dày đặc khiến việc đột nhập gần như là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Thế nhưng Đại đội 1 Đặc công Đà Nẵng vẫn nhận nhiệm vụ đánh vào căn cứ.
Sau nhiều tháng trinh sát và luyện tập, tối 22/6/1965, đơn vị bắt đầu hành quân.
Những ngày tiếp theo là hành trình bí mật vượt sông, vượt làng và tiếp cận mục tiêu.
Đêm 29/6, các chiến sĩ đã ở ngay bên ngoài sân bay.
Không tiếng động.
Không ánh sáng.
Tất cả chờ đợi thời khắc nổ súng.
Đúng 0 giờ 28 phút ngày 30/6, trận đánh bắt đầu.
Các mũi đồng loạt tiến công. Tiếng súng vang lên dồn dập. Quân Mỹ từ các vọng gác chống trả dữ dội.
Các chiến sĩ ĐKZ và cối lập tức chế áp hỏa điểm địch. Trong lúc chiến đấu, các pháo thủ còn thay nhau lấy thân làm giá súng để nhanh chóng đưa hỏa lực vào trận địa.
Máy bay và xe quân sự của địch lần lượt bốc cháy.
Sau hơn 20 phút, các chiến sĩ rút khỏi căn cứ.
Trận đánh là minh chứng cho tinh thần dũng cảm, táo bạo và quyết tâm đánh địch ngay từ những ngày đầu Mỹ mở rộng chiến tranh tại Việt Nam.


