Bài viết

Trận đánh của người chèo thuyền

Ninh Bình04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên dòng sông Thạch Hãn lịch sử, màn đêm đậm đặc bị xé rách liên tục bởi những quầng lửa đỏ rực của pháo sáng và đạn vạch đường. Mẹ Suốt (tên gọi thân thương mà các chiến sĩ dành cho người mẹ chèo đò bảo vệ bến sông ngày đêm) tay sụp chặt chiếc nón lá rách, rướn toàn bộ tấm thân gầy guộc đẩy mái chèo đưa một trung đội bộ đội trẻ tuổi sang sông để kịp tiến vào tăng viện cho thành cổ.

Đạn moóc-ti-ê của địch nổ tung tóe trên mặt nước, dựng lên những bức tường nước khổng lồ buốt nhói hắt thẳng vào khoang thuyền. Một mảnh đạn lạc sượt qua mạn thuyền nan, găm thẳng vào mạn sườn bên phải của mẹ. Máu đỏ rỉ ra thấm đẫm chiếc áo bà ba đen sờn vai. Mẹ nén đau, cắn chặt răng thét lên với các chiến sĩ đang định nhổm dậy: – "Nằm rạp xuống các con! Đừng nhúc nhích! Mặc kệ mẹ, để mẹ chèo, sắp qua đến nơi rồi!"

Bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn của mẹ bám chặt vào cán mái chèo bằng gỗ, khua nước liên tục không một giây ngơi nghỉ. Chiếc thuyền nan mỏng manh lao đi như một mũi tên xé toạc dòng sông lửa đạn.

Khi mũi thuyền vừa chạm vào bãi cát bờ Nam, trung đội bộ đội lập tức lao nhanh lên bờ chiếm lĩnh trận địa chiến đấu. Một chiến sĩ quay đầu lại định đỡ mẹ, thì bàng hoàng thấy mẹ Suốt đã quỵ hẳn xuống bên mạn thuyền. Đôi bàn tay mẹ vẫn nắm chặt lấy mái chèo đẫm máu, hướng đôi mắt đã mờ đục theo bóng dáng những đứa con thân yêu đang lao vào trận đánh dưới ánh chớp của bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận đánh của người chèo thuyền | Câu chuyện thời hoa lửa