Trận đánh cuối cùng tại đồn Cô Tô
Sau chiến công tại Giang Mỗ, Cù Chính Lan tiếp tục tham gia các hoạt động chiến đấu trong chiến dịch Hòa Bình. Ngày 29-12-1951, anh cùng đơn vị tham gia trận đánh đồn Cô Tô.
Đây là trận chiến cuối cùng trong cuộc đời người chiến sĩ trẻ. Trong quá trình chiến đấu, Cù Chính Lan bị thương nhưng vẫn tiếp tục bám trận địa. Anh tham gia phá các lớp hàng rào dây thép gai, tạo điều kiện để lực lượng ta tiến vào bên trong cứ điểm.
Theo tư liệu lịch sử, dù bị thương nhiều lần, anh vẫn không rời vị trí chiến đấu. Khi bị thương nặng, Cù Chính Lan tiếp tục chỉ huy, chỉ hướng tiến và động viên đồng đội tiến lên.
Tinh thần ấy thể hiện một ý chí chiến đấu phi thường. Trong điều kiện bị thương nặng, con người thường có xu hướng tìm cách bảo toàn tính mạng. Nhưng đối với Cù Chính Lan, nhiệm vụ của đơn vị và thắng lợi của trận đánh vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Khi cứ điểm Cô Tô bị tiêu diệt, Cù Chính Lan cũng hy sinh. Anh ra đi khi mới 21 tuổi, khép lại một cuộc đời ngắn ngủi nhưng có nhiều đóng góp cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Cái chết của Cù Chính Lan là một mất mát đối với đơn vị, đồng đội và quê hương. Nhưng sự hy sinh ấy đồng thời trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần chiến đấu và trách nhiệm của tuổi trẻ Việt Nam.
Trận đánh Cô Tô vì thế không chỉ được nhớ đến như một trận chiến trong chiến dịch Hòa Bình mà còn là nơi ghi dấu sự hy sinh của một người anh hùng.
Cù Chính Lan đã sống trọn tuổi thanh xuân trong những năm tháng đất nước cần những con người dám đứng lên. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc.



