Bài viết

TRẬN ĐÁNH GIẢI PHÓNG SÂN BAY ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng29/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến lịch sử Đà Nẵng, sự kiện đặc sắc và mang tính bước ngoặt nhất chính là trận đánh chiếm Sân bay Đà Nẵng ngày 28–29/3/1975 – cú đột phá mạnh mẽ mở đường cho việc giải phóng toàn thành phố. Trong một buổi trò chuyện với cựu chiến sĩ Nguyễn Thành Vân, tôi được nghe kể lại câu chuyện đầy kịch tính, nơi mỗi khoảnh khắc đều ghim sâu vào ký ức của những người sống trong “thời hoa lửa”.

Cuối tháng 3/1975, Sân bay Đà Nẵng là căn cứ lớn nhất miền Trung, nơi địch tập trung quân, máy bay và vũ khí cực mạnh. Muốn giải phóng thành phố nhanh chóng, quân ta phải chiếm được sân bay. “Đó là một nhiệm vụ cực kỳ khó, nhưng không thể không làm”, bác Vân nhớ lại.

Đêm 28/3, đơn vị của bác được lệnh bí mật tiếp cận sân bay từ hướng An Khê. Trời Đà Nẵng hôm đó âm u, gió thổi mạnh mang theo bụi cát. Bác nói: “Tụi bác đi trong tối mà vẫn nghe rõ tiếng động cơ máy bay địch, tiếng chân quân nó chạy loạn. Mỗi bước đi đều căng như dây đàn.”

Khi tới gần tường rào sân bay, bất ngờ một loạt pháo sáng bắn lên, ánh sáng trắng chiếu rực cả khoảng trời. Tổ trinh sát nằm rạp xuống, tim đập thình thịch. Một đồng đội của bác bị mảnh đạn sượt qua má, máu chảy nhưng anh vẫn ra dấu im lặng. “Chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi là cả đơn vị bị phát hiện… mà lúc đó tụi bác chỉ còn cách sân bay vài chục mét.”

Sau gần mười phút nín thở, pháo sáng tắt. Lực lượng của ta đồng loạt nổ súng áp sát. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, ánh lửa bắn sáng cả mảng trời. Trong hỗn loạn, bác Vân cùng đồng đội phá được hàng rào thép gai và tiến vào sâu bên trong. Địch chống trả quyết liệt, nhưng sự chủ động và tinh thần quyết thắng của quân ta đã áp đảo.

Đến rạng sáng 29/3, lá cờ cách mạng được cắm ngay giữa sân bay – một khoảnh khắc mà bác nói “đẹp hơn mọi điều trên đời”. Việc chiếm được sân bay đã khiến tinh thần địch sụp đổ hoàn toàn, tạo điều kiện để quân ta tiến nhanh vào trung tâm thành phố và giải phóng Đà Nẵng trong ngày hôm đó mà không phải đánh lớn thêm lần nào.

Nghe bác kể, tôi cảm nhận rõ sự dữ dội của đêm tấn công ấy – nơi những người chiến sĩ, dù chỉ mang trên mình súng đạn thô sơ, vẫn tiến lên bằng lòng quả cảm phi thường. Không ai nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ rằng nếu chậm trễ, thành phố sẽ chìm trong hỗn loạn và người dân sẽ chịu thêm đau thương.

Kết thúc câu chuyện, bác Vân nhìn tôi và nói:

“Ngày đó tụi bác chiến đấu vì một Đà Nẵng tự do. Ngày nay tụi con sống trong hòa bình, cố gắng học giỏi, sống tử tế, đó chính là cách để tiếp nối chúng bác.”

Tôi chợt hiểu rằng chiến thắng 29/3 không chỉ là trang sử vẻ vang của thành phố, mà còn là ký ức thiêng liêng của những con người đã sống, chiến đấu và cho đi cả tuổi trẻ. “Thời hoa lửa” ấy nay đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của nó vẫn âm thầm truyền lại cho thế hệ chúng tôi – những người lớn lên trong ánh bình minh của một Đà Nẵng yên bình, hiện đại và kiêu hãnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn