Cựu chiến binh

Trận đánh giải phóng Tây Nguyên

Trận đánh giải phóng Tây Nguyên

Ninh Bình19/04/2026Trần Trung Phúc (chi đoàn Tâm Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh giải phóng Tây Nguyên

ông Nguyễn Minh Hùng (SN 1952, ở xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh), hiện ở ấp 6A, xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình chánh, TP Hồ Chí Minh, thuộc Hội Cựu chiến binh xã Vĩnh lộc A cũng say sưa kể về những ngày tháng chiến đấu oanh liệt.

Ông đi bộ đội năm 1972 (lúc ấy 20 tuổi) thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 17, Trung đoàn 61, Bộ Tư lệnh đặc công. Năm 1973, ông được chuyển về Đại đội 5, Tiểu đoàn 27, Bộ Tư lệnh đặc công, huấn luyện tại Xuân Mai, Chương Mỹ, Hà Tây. Năm 1974, ông cùng đồng đội được tăng cường cho chiến trường miền Nam, tham gia chiến đấu tại Tây Nguyên.

Ông nhớ lại những ngày đánh vào sân bay Hòa Bình ở Buôn Ma Thuột năm 1975, ông cùng đồng đội cả tuần nằm dưới hầm chờ lệnh tấn công, chờ mãi không thấy lệnh đánh, lúc ấy hết lương thực, đói quá nên ông cùng đồng đội lên rẫy xin thức ăn. Người dân nói rằng, sắn trồng ở đây mục đích là để bộ đội hành quân đến có cái để ăn mà đánh giặc. Vậy là sắn được bỏ vào ba lô đem về nấu ăn. Khoảng 5 - 6 ngày sau thì được lệnh đánh sân bay Hòa Bình, đồng chí tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 27 nói: “Các đồng chí sẵn sàn chiến đấu”.

Hôm ấy Tiểu đoàn 27 bộ đội đặc công đánh sân bay Hòa Bình, thấy có 4 xe tăng liên tục nã đạn vào bên trong, ông và đồng đội tưởng là xe tăng địch, nhưng nhìn kỹ thì thấy trên sườn pháo có huy hiệu xe tăng Quân Giải phóng nên mới ra dấu hiệu để không bắn nhầm. Lúc này Quân Giải phóng đánh các phía vào sân bay nên không thể biết cụ thể.

Có một điều bất ngờ trong trận đánh sân bay Hòa Bình là địch nằm dưới hầm ngầm. Sau khi tiêu diệt nhiều quân địch, tưởng chiến thắng, nhưng bất ngờ bị bắn trả từ những bao cát được dựng lên. Lúc này mới biết trong sân bay có hầm ngầm, khi quân ta tấn công, địch chui vào hầm ngầm, sau đó địch dựng những bao cát lên phản công bất ngờ về phía quân ta. Sau 3 ngày chiến đấu, Quân Giải phóng đã tiêu diệt nhiều tên địch và chiến thắng.

Ông Hùng cho biết, lúc tấn công vào hầm ngầm, quân ta bắt được 10 đại tá ngụy và nhiều quân lính. Sau đó bộ đội đặc công giao lại cho Quân đoàn 1 tiếp quản. Dự định đánh vào Đà Lạt nhưng nhận được tin dân quân du kích nổi dậy giải phóng rồi nên bộ đội đặc công cùng Quân đoàn 1 tiến xuống Sài Gòn.

Khi đến gần cầu Sông Bé (tỉnh Sông Bé cũ) vào ngày 29/4/1975, một nữ dân quân du kích chèo ghe nhỏ đến nói: “Các chú giải phóng ơi, nó treo quả mìn ngay trên cầu, các chú ra nhanh không là giật giây nổ đấy”. Khi ông cùng đồng đội chạy đến thì cầu đã bị mìn nổ làm gãy. Sau đó Quân Giải phóng cùng dân quân du kích địa phương đánh địch làm chúng thua chạy tan tác, ta bắt sống nhiều tên giặc. Ngày 30/4/1975, tỉnh Sông Bé được giải phóng, bộ đội đặc công và Quân đoàn 1 tiếp tục tiến về đánh địch ở Sài Gòn. Lúc này, bộ đội đặc công được giao nhiệm vụ đi theo bảo vệ các đồng chí lãnh đạo ở Trung ương vào chỉ huy chiến đấu giải phóng Sài Gòn.

Trưa 30/4/1975, chiến dịch Hồ Chí Minh thắng lợi, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước trong niềm vui sướng vô hạn.

Năm 1976, ông làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 23, bộ đội đặc công tại sân bay Tân Sơn Nhất. Tháng 12/1976, ông cùng nhiều đồng chí khác xin ra Bắc, rồi ông xin phục viên về quê Hà Tĩnh. Sau này, ông đưa gia đình vào TP Hồ Chí Minh sinh sống cho đến nay.

Sau 50 năm giải phóng, đất nước ta ngày càng được xây dựng giàu đẹp hơn, cuộc sống của người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc. Để có được điều đó, chúng ta mãi mãi biết ơn công lao của những người đã anh dũng ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn