TRẬN ĐÁNH GIỮ ĐƯỜNG HÀNH QUÂN GIỮA RỪNG BIÊN GIỚI
Giữa những năm sau ngày đất nước thống nhất, bác Lê Hữu Hoàn cùng đơn vị bước vào một trận đánh không cân sức. Đó là trận đánh giữ vững tuyến hành quân chiến lược giữa rừng biên giới phía Nam. Trong lửa đạn, vai trò của người Tổ trưởng tổ chiến đấu được thể hiện rõ hơn bao giờ hết.
Cuối năm 1978, đơn vị của bác Lê Hữu Hoàn được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường hành quân và vận chuyển hậu cần tại một khu vực rừng rậm giáp biên giới Tây Nam. Đây là tuyến đường đặc biệt quan trọng, thường xuyên bị các toán vũ trang địch quấy phá, phục kích.
Với cương vị Tổ trưởng tổ chiến đấu, bác Hoàn trực tiếp chỉ huy tổ đi trước đội hình, làm nhiệm vụ trinh sát, cảnh giới và sẵn sàng chiến đấu.
Bác nhớ lại: “Hôm đó trời sẩm tối, rừng im lặng lạ thường. Tôi linh cảm có chuyện không ổn nên cho anh em đi chậm lại, giữ đội hình thật chặt.”
Quả đúng như dự đoán, khi đội hình vừa qua một đoạn dốc hẹp, địch bất ngờ nổ súng từ hai bên sườn. Tiếng đạn vang lên dồn dập, đất đá văng tung tóe. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác Hoàn nhanh chóng hô lớn khẩu lệnh, cho tổ tản ra chiếm lĩnh vị trí có lợi, vừa đánh trả, vừa bảo vệ đội hình phía sau. “Lúc đó không kịp nghĩ gì nhiều, chỉ biết nếu mình không giữ được đoạn này thì cả đơn vị phía sau sẽ gặp nguy hiểm.”
Bác là người trực tiếp bò lên vị trí cao, sử dụng hỏa lực kiềm chế địch, tạo điều kiện cho đơn vị triển khai đội hình phản kích. Dưới làn đạn dày đặc, anh em trong tổ vẫn bám chặt vị trí, không ai rời bỏ đội hình.
Trận đánh kéo dài gần một giờ đồng hồ. Nhờ sự chỉ huy kịp thời và tinh thần quả cảm của các tổ chiến đấu, đơn vị đã đẩy lùi được địch, giữ vững tuyến đường hành quân, bảo toàn lực lượng và hoàn thành nhiệm vụ.
Khi tiếng súng lắng xuống, rừng lại chìm trong im lặng. Có đồng đội bị thương, nhưng may mắn không ai hy sinh. Bác Hoàn lặng lẽ đi kiểm tra từng người trong tổ, nắm chặt tay anh em mà không nói nên lời.“Đánh xong rồi mới thấy run. Nhưng thấy anh em còn đủ, tôi nhẹ cả người.”
Sau trận đánh ấy, bác Hoàn và tổ chiến đấu được đơn vị biểu dương vì tinh thần dũng cảm, bình tĩnh và trách nhiệm trong chiến đấu. Với bác, phần thưởng lớn nhất không phải là giấy khen, mà là việc đồng đội được an toàn, nhiệm vụ được hoàn thành.“Làm người chỉ huy cấp tổ, thắng trận không phải để lập công, mà để anh em còn sống mà về.”
Trận đánh năm ấy không phải là trận đánh lớn nhất, nhưng với bác Lê Hữu Hoàn, đó là trận đánh khắc sâu nhất trong ký ức đời lính – nơi bác hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của bản lĩnh, trách nhiệm và tình đồng đội giữa ranh giới sống – còn.



