Cựu chiến binh

Trận đánh giữa rừng già

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi bước vào một khu rừng yên tĩnh, tôi lại nhớ đến trận đánh giữa rừng già năm ấy. Đó là nơi tôi hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ khẩu súng trên vai, mà còn từ sự bình tĩnh và niềm tin vào đồng đội.

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trận đánh giữa rừng già

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi bước vào một khu rừng yên tĩnh, tôi lại nhớ đến trận đánh giữa rừng già năm ấy. Đó là nơi tôi hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ khẩu súng trên vai, mà còn từ sự bình tĩnh và niềm tin vào đồng đội.

Hôm ấy, đơn vị chúng tôi hành quân trong rừng Trường Sơn. Những cây cổ thụ cao vút che kín bầu trời, dây leo quấn chằng chịt, dưới chân là lớp lá mục dày đến mắt cá. Chúng tôi đi thành hàng một, giữ khoảng cách vừa đủ để bảo đảm an toàn và giữ bí mật.

Người đi đầu bỗng giơ tay ra hiệu dừng lại.

Cả hàng lập tức đứng im.

Trong rừng, sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn tiếng súng. Chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió lùa qua tán lá.

Một lúc sau, người chỉ huy ra hiệu cho chúng tôi nhanh chóng chiếm lĩnh những vị trí thuận lợi sau các thân cây lớn và bờ đất tự nhiên. Mỗi người đều biết việc mình phải làm mà không cần nói nhiều.

Rồi tiếng súng đầu tiên vang lên.

Âm thanh dội vào vách núi, vọng đi rất xa.

Khói thuốc súng hòa lẫn với mùi đất ẩm của rừng già.

Tôi ép sát người vào gốc cây, giữ bình tĩnh như đã được huấn luyện. Bên cạnh tôi, một đồng đội trẻ hơn khẽ gật đầu khi thấy tôi nhìn sang. Chỉ một cái gật đầu ấy thôi cũng đủ để nhắc nhau rằng chúng tôi không hề đơn độc.

Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn. Địa hình rừng núi khiến việc quan sát bị hạn chế, nhưng cũng giúp chúng tôi tận dụng được địa vật để bảo vệ nhau. Người chỉ huy liên tục truyền tín hiệu ngắn gọn. Các tổ phối hợp nhịp nhàng, luôn giữ liên lạc với nhau trong phạm vi có thể.

Có lúc một đồng đội bị thương khi đang làm nhiệm vụ. Ngay khi tình hình cho phép, anh em nhanh chóng đưa đồng chí ấy về vị trí an toàn hơn để sơ cứu. Không ai bỏ lại ai phía sau.

Tiếng súng kéo dài rồi thưa dần.

Đến khi rừng trở lại yên tĩnh, điều đầu tiên chúng tôi làm là kiểm tra quân số. Khi biết mọi người đã tập hợp đầy đủ theo kế hoạch, ai nấy đều thở phào.

Chiều xuống rất nhanh dưới tán rừng.

Anh nuôi nhóm một chiếc bếp Hoàng Cầm kín đáo. Nồi cơm nóng tỏa hơi giữa không khí se lạnh. Chúng tôi ngồi quây thành vòng tròn, lặng lẽ ăn cơm mà không ai nói nhiều về những gì vừa trải qua.

Một đồng chí lớn tuổi nhìn ánh lửa rồi bảo:

“Rừng đã che chở mình hôm nay. Mai mình lại đi tiếp.”

Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.

Nhiều năm đã qua. Con đường rừng năm ấy có nơi đã trở thành đường lớn. Những gốc cây từng che chở chúng tôi có lẽ cũng đã đổi khác theo thời gian. Nhưng ký ức về trận đánh giữa rừng già vẫn còn nguyên vẹn trong lòng tôi.

Tôi không nhớ hết từng tiếng súng.

Tôi nhớ những bàn tay kéo nhau vượt qua khó khăn.

Nhớ những ánh mắt động viên trong lúc hiểm nguy.

Và nhớ rằng giữa đại ngàn năm ấy, chúng tôi đã cùng nhau giữ vững nhiệm vụ bằng lòng dũng cảm, kỷ luật và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận đánh giữa rừng già | Câu chuyện thời hoa lửa