TRẬN ĐÁNH KHÔNG QUÊN Ở XÓM 25
Có những ký ức đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi khi nhớ lại, người lính năm xưa vẫn không khỏi bồi hồi. Với thương binh Dương Bá Việt, ở thôn La Đôi, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương cũ, ký ức về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Nam vẫn luôn là một phần sâu đậm trong cuộc đời.
DƯƠNG BÁ VIỆT – TRẬN ĐÁNH KHÔNG QUÊN Ở XÓM 25
Có những ký ức đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi khi nhớ lại, người lính năm xưa vẫn không khỏi bồi hồi. Với thương binh Dương Bá Việt, ở thôn La Đôi, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương cũ, ký ức về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Nam vẫn luôn là một phần sâu đậm trong cuộc đời.
Tháng 8/1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt, ông Dương Bá Việt cùng đồng đội chiến đấu tại chiến trường Bình Định. Ngày 12/8/1972, đơn vị của ông bước vào một trận đánh ác liệt tại xóm 25, thôn Mỹ Lộc, xã Tam Quan Bắc, huyện Hoài Nhơn. Đó là một trận chiến mà sau này, mỗi khi kể lại, những ký ức về bom đạn, đồng đội và sự sống còn lại ùa về.
Giữa chiến trường khốc liệt, những người lính phải đối mặt với hiểm nguy từng phút, từng giờ. Mỗi bước tiến đều có thể gặp hỏa lực của đối phương; mỗi lần rời khỏi công sự đều có thể là lần cuối cùng. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, người lính vẫn chiến đấu bởi phía sau họ là đồng đội, là quê hương và là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Trận đánh ngày hôm đó đã để lại trong ông Dương Bá Việt những ký ức không thể nào quên. Chiến tranh đã đi qua, nhưng những gì xảy ra trong những năm tháng tuổi trẻ vẫn còn nguyên trong tâm trí người thương binh. Đó là ký ức về những người đồng đội từng cùng ông chia sẻ những ngày tháng gian khổ, cùng nhau vượt qua những trận đánh sinh tử và cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Sau chiến tranh, ông Dương Bá Việt trở về quê hương Nam Sách với thương tật và những ký ức của người lính. Cuộc sống thời bình mở ra một chặng đường mới, nhưng với ông, những người đồng đội đã hy sinh vẫn luôn hiện diện trong ký ức.
Mỗi dịp tháng Bảy, khi cả nước hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ, những câu chuyện chiến trường lại trở về. Với người thương binh quê La Đôi, đó không chỉ là sự nhớ lại quá khứ mà còn là dịp để tưởng nhớ những người đã không có cơ hội trở về quê hương.
Có lẽ điều khiến người lính day dứt nhất sau chiến tranh không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là những gương mặt đồng đội đã dừng lại mãi mãi ở tuổi thanh xuân.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua. Những địa danh từng là chiến trường khốc liệt nay đã đổi thay. Những người lính năm xưa cũng đã già đi. Nhưng câu chuyện của Dương Bá Việt vẫn có ý nghĩa đối với thế hệ hôm nay, bởi đó là câu chuyện về một người con Hải Dương đã dành tuổi trẻ cho đất nước và trở về mang theo dấu tích của chiến tranh.
Một trận đánh có thể kết thúc sau vài giờ, nhưng ký ức về trận đánh có thể theo một người lính suốt cả cuộc đời. Một vết thương có thể lành theo năm tháng, nhưng nỗi nhớ về người đồng đội đã hy sinh thì không dễ phai mờ.
Câu chuyện của thương binh Dương Bá Việt giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường bình yên, những mái nhà yên ấm và cuộc sống thanh bình là biết bao người đã trải qua chiến tranh, có người trở về với thương tật, có người gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Nhớ về họ chính là cách để chúng ta biết trân trọng hơn cuộc sống hôm nay và có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.



