Cựu chiến binh

Trận đánh không thể nào quên qua lời kể của CCB CAO VĂN THANH

Trận đánh không thể nào quên qua lời kể của CCB CAO VĂN THANH

Hà Nội07/11/2025LÊ QUANG LÂM (Hội CCB thành phố Hà Nội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi biết ông Cao Văn Thanh khi ông là Chi hội trưởng Chi hội 10 và là Ủy viên Ban chấp hành Hội CCB phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân khóa VI. Ông còn tham gia Ban chấp hành Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin phường khóa I nhiệm kỳ (2005 – 2010). Năm 2009, để cải thiện điều kiện sinh hoạt của gia đình, ông Thanh và gia đình đã chuyển chỗ ở về phường Khâm Thiên và tham gia sinh hoạt CCB tại Chi hội 3, Hội CCB phường Khâm Thiên, quận Đống Đa.

Ông Thanh sinh năm 1947, quê chính ở xã Quảng Sơn, nay là phường Trường Sơn, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1966, ông đi học trung cấp Cơ khí luyện kim, năm 1969 tốt nghiệp ra trường được phân công về làm việc tại Viện Nghiên cứu thiết kế, chế tạo máy nông nghiệp, thuộc Bộ Công nghiệp nặng ( nay thuộc Bộ Công thương). Từ đây, ông được tuyển vào bộ đội ngày 06/9/1971 thuộc đơn vị Đại đội 8, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn101, Sư đoàn 325. Sau thời gian huấn luyện, đầu năm 1972, chiến sĩ Cao Văn Thanh cùng đơn vị hành quân vào miền Nam chiến đấu…

Tiếp tôi trong không khí thân tình đồng đội, ông kể:

Đầu tháng 4/1972, ở Quảng Trị thời tiết thỉnh thoảng mới có mưa, có ngày mưa nhỏ, có ngày mưa to. Đơn vị chúng tôi được lệnh hành quân lên đầu nguồn, lội vượt sông Bến Hải. Tôi là Tiểu đội trưởng Tiểu đội súng cối 82, Trung đội 1, trong đội hình của Đại đội 8 đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh dọc theo đường số 9 đến Cửa Việt. Tiếp theo đơn vị tôi lại được đánh sân bay Ái Tử. Sau đó đơn vị về chốt ở thôn Nham Biều, huyện Triệu Phong. Chốt ở đây được gần một tuần đơn vị lại nhận lệnh vượt sông Hải Lệ, sông Thạch Hãn tiến đánh quân Ngụy ở Thành cổ Quảng Trị (trận đánh này trong chiến dịch 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị từ 18/6 – 16/9/1972).

Cùng thời điểm đó đơn vị tôi lại được lệnh tổ chức công sự tạo thế trận chốt ở phía ngoài làng Bích La (làng này còn có tên là Bích La Khê). Trận địa của chúng tôi ở phía Nam đường số 4 (đường từ Thành cổ Quảng Trị đi xuống Cửa Việt). Trước khu vực chốt của đại đội tôi là cánh đồng Thanh Quang (đang trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị), quân Mỹ - Ngụy đánh phá rất gay gắt nên nhà cửa của nhân dân ở các làng gần trận địa của chúng tôi đổ nát nhiều, chỉ còn thưa thớt...

Tại điểm chốt này tiểu đội tôi được điều động bổ sung cho Đại đội 12, Tiểu đoàn 3 cùng Trung đoàn 101. Mấy ngày đầu tháng 8/1972 ở đây là mùa mưa, nên hầu như ngày nào cũng mưa, lúc to, lúc nhỏ.

Thời điểm này đơn vị tôi tham gia chiến đấu liên tục (chúng tôi không có lịch nên chỉ nhớ đó là một ngày đầu tháng 8/1972). Bầu trời âm u, nhiều mây, mưa nhỏ. Không khí oi oi, ong ong, rất khó chịu. Lợi dụng thời tiết xấu, bọn Mỹ - Ngụy dùng trực thăng tới tấp đổ quân xuống cánh đồng trước mặt khu vực Đại đội 12 của chúng tôi cắm chốt phòng ngự. Âm mưu của quân Ngụy là dùng lực lượng máy bay trực thăng đổ quân. Chúng kết hợp bộ binh, xe tăng, pháo binh, không quân tấn công cạnh sườn đơn vị chúng tôi, hòng đánh bật khu vực chốt của đơn vị, từ đó chúng tiến vào tái chiếm Thành cổ Quảng trị.

Trước tình thế đó, Chỉ huy Trung đoàn hạ lệnh: “Tất cả tập trung hỏa lực, ngăn chặn các đợt tấn công của quân Mỹ - Ngụy”. Các loại súng như đại liên, pháo, cối, 12 ly 7, 14 ly 5, các loại B40. B41, pháo phòng không 37 ly hạ nòng, tất cả tập trung bắn vào bãi đổ quân và các mũi tấn công của quân địch.

Trong đội hình chiến đấu của Đại đội 12, Tiểu đội cối 82 của chúng tôi chỉ cách vị trí đổ quân của Mỹ - Ngụy khoảng 100 mét (gần đến mức bọn địch hò hét gọi nhau, chúng tôi nghe và nhìn thấy chúng rất rõ).

Vào trận đánh lúc đó khoảng 8 giớ sáng, hầm hào của tiểu đội tôi cũng như cả đơn vị bị đọng nước, lội bì bõm. Anh em động viên nhau tát nước ra, giữ hầm làm nơi trú ẩn. Nhưng tình hình khẩn cấp, khẩu cối 82 của tiểu đội tôi không thể lắp chân súng được. Tôi quyết định, chỉ cần đặt được bệ cối xuống lòng công sự, để đặt được khẩu cối 82 ly lên bệ và thực hiện bắn ứng dụng.

Để bắn ứng dụng theo kiểu này tôi là người trực tiếp bắn. Tôi lấy chân trái của mình làm giá súng, tay trái đỡ nòng súng, tay phải nhận đạn-đồng chí Ngừng là người tiếp đạn cho tôi, tôi thả đạn vào nòng súng.

Tôi quan sát mục tiêu, ước lượng cự ly để tự điều chỉnh nòng súng cho phù hợp.

Nhìn thấy một chiếc trực thăng của quân Ngụy đang hạ độ cao, tôi quyết định bắn quả đạn thứ nhất. Đạn trúng vị trí nhưng máy bay địch chưa chạm đất, coi như chưa trúng mục tiêu. Tôi gọi anh em tiếp đạn, tôi bắn quả đạn thứ hai cũng vừa lúc chiếc trực thăng của địch chạm đất trúng quả cối 82 của tôi bắn. Quả đạn nổ chiếc máy bay bị phá tan, số lính và giặc lái trên máy bay bị tiêu diệt hết. Sau đó ít phút máy bay của Mỹ - Ngụy ném bom và pháo của địch từ xa bắn tới tấp vào trận địa của chúng tôi. Nhưng toàn tiểu đội của chúng tôi không ai bị thương vong, chỉ có vài đồng chí bị sức ép của bom...

Trận đánh kéo dài gần một tiếng đồng hồ, Đại đội 12 và Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 101 chúng tôi đã chiến thắng, hoàn thành nhiệm vụ, buộc quân Mỹ - Ngụy phải tháo chạy, chúng để lại trên chiến trường nhiều xác chết và xác máy bay. Tổng kết trận đánh đơn vị tôi được công nhận đã bắn rơi, bắn cháy 10 chiếc máy bay trực thăng chở quân của Mỹ - Ngụy.

Với thành tích dùng cối 82 bắn úng dụng, lấy thân mình làm giá đỡ của súng, đã bắn cháy máy bay, diệt nhiều địch trong chiếc máy bay ấy; tôi vinh dự được Nhà nước tặng thưởng Huân chương chiến công hạng Hai.

Tôi xin kể lại chuyện này để góp một phần nhỏ nhắc nhở các chiến sỹ trẻ hôm nay đang ngày đêm rèn luyện, bảo vệ Tổ quốc, các bạn hãy cố gắng học tập, luôn nắm vững kỹ, chiến thuật. Đó là hành trang cơ bản của người chiến sĩ bảo đảm vững tin “Kẻ thù nào cũng đánh thắng”, xứng đáng với bản chất, truyền thống “Bộ đội Cụ Hồ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận đánh không thể nào quên qua lời kể của CCB CAO VĂN THANH | Câu chuyện thời hoa lửa