TRẬN ĐÁNH KHÔNG TIẾNG SÚNG
TRẬN ĐÁNH KHÔNG TIẾNG SÚNG
Nhiệm vụ được giao vào một buổi chiều xám trời. Không pháo, không yểm trợ, không được nổ một phát súng nào. Mệnh lệnh chỉ gói gọn trong vài câu ngắn: “Tiếp cận cứ điểm địch, cắt hệ thống thông tin liên lạc, lấy bằng được sơ đồ bố trí hỏa lực. Tuyệt đối bí mật.”
Ma Văn Ván nghe xong, im lặng gật đầu. Anh hiểu đây là nhiệm vụ nguy hiểm hơn nhiều so với một trận đánh thông thường. Nếu lộ, không có đường lui.
Tổ trinh sát gồm bốn người xuất phát khi trời vừa tối hẳn. Mỗi người chỉ mang theo vũ khí cá nhân, dao găm, kìm cắt thép và một cuộn dây nhỏ. Súng được bọc vải, khóa an toàn. Đêm rừng dày đặc sương, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Cứ điểm địch nằm trên một gò đất cao, xung quanh là hàng rào dây thép gai và bãi mìn rải rác.
Ma Văn Ván đi đầu. Anh bò sát mặt đất, từng nhịp thở nhẹ đến mức chính anh cũng phải tự nhắc mình còn sống. Đất ẩm lạnh thấm vào áo. Những con vắt rừng bám vào cổ tay, cổ chân, nhưng anh không dám gạt mạnh, sợ tạo tiếng động.
Đến gần hàng rào, anh dừng lại, quan sát rất lâu. Ánh đèn tuần tra của địch quét qua từng vòng tròn chậm rãi. Anh chờ đúng khoảnh khắc ánh sáng vừa lướt qua, ra hiệu cho đồng đội áp sát.
Kìm thép cắn vào dây gai phát ra tiếng tách rất khẽ. Ai nấy đều nín thở. Cắt xong một lỗ vừa đủ chui qua, Ma Văn Ván bò vào trước, lăn người sang bên, kéo từng đồng đội lọt vào trong.
Phía trong cứ điểm, tiếng lính địch nói chuyện vọng lại lẫn trong tiếng máy phát điện chạy đều đều. Mùi dầu máy, mùi thuốc lá quyện trong không khí. Ma Văn Ván dẫn tổ men theo rãnh thoát nước, tiếp cận khu thông tin.
Anh trèo lên cột gỗ, dùng dao rạch lớp vỏ dây liên lạc. Một tay giữ thăng bằng, tay kia cắt gọn từng sợi. Khi sợi dây cuối cùng đứt, anh biết: cứ điểm này đã bị “câm”.
Một đồng đội lẻn vào lán thông tin, tìm được bản đồ bố trí hỏa lực và sơ đồ mìn. Đúng lúc đó, tiếng bước chân địch vang lên rất gần. Một tên lính dừng lại ngay trước lán, châm thuốc hút. Ánh lửa bật sáng, chỉ cách Ma Văn Ván chưa đầy ba mét.
Anh áp sát vào bóng tối, tim đập mạnh đến mức tưởng như đối phương có thể nghe thấy. Nếu lúc đó tên lính quay đầu lại, tất cả sẽ kết thúc.
Nhưng điếu thuốc cháy hết. Tên lính quay lưng đi. Không ai trong tổ dám thở mạnh cho đến khi bóng hắn khuất hẳn.
Rút lui còn nguy hiểm hơn lúc vào. Trời bắt đầu hửng, sương tan dần. Ma Văn Ván quyết định cho tổ rút theo hướng khác để tránh lộ dấu vết. Khi vượt qua bãi mìn, một đồng đội phía sau trượt chân, viên đá nhỏ lăn xuống tạo tiếng động khẽ.
Không có tiếng súng. Nhưng một quả pháo sáng bất ngờ bắn lên, xé toạc bầu trời. Ánh sáng trắng phơi bày mọi thứ.
Ma Văn Ván lập tức đẩy đồng đội xuống hố đất, ra hiệu nằm im. Anh ép người sát bùn, nắm chặt con dao trong tay. Pháo sáng tắt dần. Không có truy đuổi. Có lẽ địch chỉ nghi ngờ thoáng qua.
Gần sáng, tổ trinh sát về đến điểm tập kết an toàn. Ai nấy người bê bết bùn đất, quần áo rách tươm, máu vắt thấm đỏ ống quần. Không ai nói với ai câu nào. Nhưng trong tay họ là những tờ sơ đồ quyết định sinh mạng của cả đơn vị.
Hai ngày sau, dựa trên thông tin thu được, chỉ huy thay đổi toàn bộ phương án tác chiến. Các trận tiến công tránh được hỏa điểm mạnh, bãi mìn bị vô hiệu hóa. Nhiều sinh mạng được giữ lại.
Không có báo công. Không huân chương. Trận đánh không tiếng súng ấy không được ghi trong bất kỳ bản tin nào.
Chỉ có Ma Văn Ván và đồng đội hiểu rằng, có những chiến công phải đi trong im lặng – để những người khác được sống và được trở về.
Nhiệm vụ được giao vào một buổi chiều xám trời. Không pháo, không yểm trợ, không được nổ một phát súng nào. Mệnh lệnh chỉ gói gọn trong vài câu ngắn: “Tiếp cận cứ điểm địch, cắt hệ thống thông tin liên lạc, lấy bằng được sơ đồ bố trí hỏa lực. Tuyệt đối bí mật.”
Ma Văn Ván nghe xong, im lặng gật đầu. Anh hiểu đây là nhiệm vụ nguy hiểm hơn nhiều so với một trận đánh thông thường. Nếu lộ, không có đường lui.
Tổ trinh sát gồm bốn người xuất phát khi trời vừa tối hẳn. Mỗi người chỉ mang theo vũ khí cá nhân, dao găm, kìm cắt thép và một cuộn dây nhỏ. Súng được bọc vải, khóa an toàn. Đêm rừng dày đặc sương, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Cứ điểm địch nằm trên một gò đất cao, xung quanh là hàng rào dây thép gai và bãi mìn rải rác.
Ma Văn Ván đi đầu. Anh bò sát mặt đất, từng nhịp thở nhẹ đến mức chính anh cũng phải tự nhắc mình còn sống. Đất ẩm lạnh thấm vào áo. Những con vắt rừng bám vào cổ tay, cổ chân, nhưng anh không dám gạt mạnh, sợ tạo tiếng động.
Đến gần hàng rào, anh dừng lại, quan sát rất lâu. Ánh đèn tuần tra của địch quét qua từng vòng tròn chậm rãi. Anh chờ đúng khoảnh khắc ánh sáng vừa lướt qua, ra hiệu cho đồng đội áp sát.
Kìm thép cắn vào dây gai phát ra tiếng tách rất khẽ. Ai nấy đều nín thở. Cắt xong một lỗ vừa đủ chui qua, Ma Văn Ván bò vào trước, lăn người sang bên, kéo từng đồng đội lọt vào trong.
Phía trong cứ điểm, tiếng lính địch nói chuyện vọng lại lẫn trong tiếng máy phát điện chạy đều đều. Mùi dầu máy, mùi thuốc lá quyện trong không khí. Ma Văn Ván dẫn tổ men theo rãnh thoát nước, tiếp cận khu thông tin.
Anh trèo lên cột gỗ, dùng dao rạch lớp vỏ dây liên lạc. Một tay giữ thăng bằng, tay kia cắt gọn từng sợi. Khi sợi dây cuối cùng đứt, anh biết: cứ điểm này đã bị “câm”.
Một đồng đội lẻn vào lán thông tin, tìm được bản đồ bố trí hỏa lực và sơ đồ mìn. Đúng lúc đó, tiếng bước chân địch vang lên rất gần. Một tên lính dừng lại ngay trước lán, châm thuốc hút. Ánh lửa bật sáng, chỉ cách Ma Văn Ván chưa đầy ba mét.
Anh áp sát vào bóng tối, tim đập mạnh đến mức tưởng như đối phương có thể nghe thấy. Nếu lúc đó tên lính quay đầu lại, tất cả sẽ kết thúc.
Nhưng điếu thuốc cháy hết. Tên lính quay lưng đi. Không ai trong tổ dám thở mạnh cho đến khi bóng hắn khuất hẳn.
Rút lui còn nguy hiểm hơn lúc vào. Trời bắt đầu hửng, sương tan dần. Ma Văn Ván quyết định cho tổ rút theo hướng khác để tránh lộ dấu vết. Khi vượt qua bãi mìn, một đồng đội phía sau trượt chân, viên đá nhỏ lăn xuống tạo tiếng động khẽ.
Không có tiếng súng. Nhưng một quả pháo sáng bất ngờ bắn lên, xé toạc bầu trời. Ánh sáng trắng phơi bày mọi thứ.
Ma Văn Ván lập tức đẩy đồng đội xuống hố đất, ra hiệu nằm im. Anh ép người sát bùn, nắm chặt con dao trong tay. Pháo sáng tắt dần. Không có truy đuổi. Có lẽ địch chỉ nghi ngờ thoáng qua.
Gần sáng, tổ trinh sát về đến điểm tập kết an toàn. Ai nấy người bê bết bùn đất, quần áo rách tươm, máu vắt thấm đỏ ống quần. Không ai nói với ai câu nào. Nhưng trong tay họ là những tờ sơ đồ quyết định sinh mạng của cả đơn vị.
Hai ngày sau, dựa trên thông tin thu được, chỉ huy thay đổi toàn bộ phương án tác chiến. Các trận tiến công tránh được hỏa điểm mạnh, bãi mìn bị vô hiệu hóa. Nhiều sinh mạng được giữ lại.
Không có báo công. Không huân chương. Trận đánh không tiếng súng ấy không được ghi trong bất kỳ bản tin nào.
Chỉ có Ma Văn Ván và đồng đội hiểu rằng, có những chiến công phải đi trong im lặng – để những người khác được sống và được trở về.



