Trận đánh không tiếng súng
Dù 43 năm đã qua, Đại tá Ngô Hữu Minh, nguyên Phó trưởng phòng Kế hoạch, Cục Cán bộ, Tổng cục Chính trị vẫn còn nhớ như in trận đánh địch “không tiếng súng” của đơn vị ông hồi đầu tháng 9-1971...
Dù 43 năm đã qua, Đại tá Ngô Hữu Minh, nguyên Phó trưởng phòng Kế hoạch, Cục Cán bộ, Tổng cục Chính trị vẫn còn nhớ như in trận đánh địch “không tiếng súng” của đơn vị ông hồi đầu tháng 9-1971. Khi ấy, ông là trinh sát viên thuộc Tiểu đoàn Trinh sát 47, Khu đội Vĩnh Linh đóng quân ở bờ Bắc nhận lệnh vượt sông Hiền Lương tiến về bờ Nam…
|
Đại tá Ngô Hữu Minh (mặc quân phục) chụp ảnh cùng các đại biểu dự hội thảo “Ngô Vương Quyền với Cổ Loa” tháng 7-2014. Ảnh: Minh Nguyệt. |
Đại tá Ngô Hữu Minh nhớ lại: Khoảng 9 giờ sáng, cả đơn vị tôi như bị rung chuyển theo tiếng nổ lớn của đại liên từ sát bờ Nam sông Hiền Lương bắn về phía trú quân. Biết có sự chẳng lành, tôi lên đồi quan sát thấy khoảng một tiểu đoàn thủy quân lục chiến và một đại đội tăng của Mỹ-ngụy đang sục sạo khu bến vượt đơn vị vừa qua đêm trước. Lúc này, Ban chỉ huy tiểu đoàn đi vắng, đơn vị còn lại hơn 100 người, chủ yếu là thương binh và bộ phận phục vụ. Để bảo toàn lực lượng và giữ bí mật, tôi khẩn trương hội ý với đồng chí Xứng, Chi ủy viên, Quân y tiểu đoàn xin trực tiếp chỉ huy đơn vị. Đồng chí Xứng nhất trí và đưa mọi người vào vị trí ẩn nấp. Tôi mượn thêm một khẩu B41 với khẩu AK được biên chế tìm vị trí tiếp tục quan sát. Sau một hồi, thấy tốp thám báo đã lần được đường dây điện thoại của đơn vị rải từ bờ Bắc vào bờ Nam, tôi liền lệnh cho chiến sĩ thông tin rút dây dẫn vào đơn vị, quay guồng rải theo hướng khác nghi binh, lừa địch. Mặt khác, tôi lệnh cho máy 2 oát và 15 oát liên lạc với chỉ huy mặt trận lần cuối sau đó dừng. Trời về trưa, nắng Vĩnh Linh như đổ lửa, nằm phơi mình dưới gốc cây cụt, tôi nhìn rõ từng chiếc máy bay L19 và OV-10 quần thảo trên đầu. Dưới mặt đất, từng tốp địch không ngừng sục sạo. Đến chiều, đại đội xe tăng của địch dàn hàng ngang trên đỉnh đồi, hướng nòng súng về phía đội hình của đơn vị. Tôi kiên quyết chỉ huy, động viên bộ đội giữ nguyên đội hình ẩn nấp, không được nổ súng. Một loạt đạn 12,7mm nổ inh tai nhức óc, cây cối gãy đổ, đất bụi bay mù. Trong lúc nguy hiểm đó tôi kiên trì quan sát, lòng nhủ thầm: “Lúc này chỉ cần một tiếng súng nổ thì chắc cả tiểu đoàn sẽ làm mồi cho họng súng của địch”. Chính vì vậy, tôi vẫn kiên trì không nổ súng.
Rất may, sau loạt đạn thị uy và một hồi quần thảo không phát hiện được lực lượng của ta, quân địch quay đầu rút lui. Đợi tên giặc cuối cùng khuất bóng, tôi lệnh cho bộ phận thông tin mở máy, liên lạc với chỉ huy mặt trận và tiểu đoàn. Đêm đến, Ban chỉ huy tiểu đoàn trở về, đồng chí Nguyễn Mạnh Vĩnh, Tiểu đoàn trưởng đã ôm lấy tôi xúc động: “Đây là trận đánh mà ta đã thắng lợi. Dù không phải nổ súng nhưng đã giữ an toàn tính mạng cho hơn 100 cán bộ, chiến sĩ nằm sâu trong lòng địch”.
Sau trận đối địch “ngàn cân treo sợi tóc” ấy, ông Minh tiếp tục tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, Cam-pu-chia và bảo vệ biên giới phía Bắc rồi về công tác tại Tổng cục Chính trị. Khi nghỉ hưu, ông cộng tác với Viện Nghiên cứu Văn hóa Thăng Long, nghiên cứu làm sáng tỏ thêm một số vấn đề lịch sử dân tộc và nét đặc sắc trong nghệ thuật quân sự Việt Nam. Đầu năm 2014, ông Minh hợp tác với Viện Nghiên cứu Văn hóa Thăng Long tổ chức thành công hội thảo “Ngô Vương Quyền với Cổ Loa”.




