TRẬN ĐÁNH MỞ MÀN MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
TRẬN ĐÁNH MỞ MÀN MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Trong ký ức của người lính xe tăng Nguyễn Xuân Liêm, mùa Xuân năm 1975 không bắt đầu bằng tiếng pháo hoa chiến thắng, mà bắt đầu bằng những ngày chuẩn bị âm thầm, căng thẳng và đầy dự cảm. Đó là thời điểm mà mỗi người lính đều cảm nhận được rằng, chiến tranh đang đi đến một ngã rẽ lớn – nhưng chưa ai có thể hình dung hết quy mô và tầm vóc của nó.
Đầu tháng 1 năm 1975, khi đơn vị nhận lệnh hành quân về hướng Phước Long, Nguyễn Xuân Liêm hiểu rằng đây không phải là một trận đánh thông thường. Từ kinh nghiệm nhiều năm chiến đấu, ông cảm nhận rõ sự khác biệt trong cách tổ chức lực lượng, trong yêu cầu giữ bí mật và trong tinh thần chỉ đạo từ cấp trên. Mọi thứ đều cho thấy đây là một trận đánh mang tính thử thách lớn.
Phước Long khi ấy là một thị xã có vị trí chiến lược quan trọng ở miền Đông Nam Bộ. Đối phương bố trí lực lượng khá mạnh, coi đây là một “lá chắn” nhằm kiểm soát khu vực và làm bàn đạp phản công. Chính vì vậy, việc ta quyết định tiến công Phước Long mang ý nghĩa đặc biệt: vừa là một đòn quân sự, vừa là phép thử chiến lược.
Là người lính xe tăng, Nguyễn Xuân Liêm được giao nhiệm vụ tham gia mũi tiến công quan trọng. Trước giờ nổ súng, ông cùng đồng đội kiểm tra lại từng chi tiết của xe tăng – từ động cơ, pháo chính đến từng viên đạn. Trong không gian chật hẹp của thân xe thép, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng trận đánh này có thể quyết định rất nhiều điều phía trước.
Ngày 2 tháng 1 năm 1975, chiến dịch chính thức bắt đầu. Từ sáng sớm, tiếng pháo đã vang lên dồn dập. Nguyễn Xuân Liêm nhớ rất rõ khoảnh khắc chiếc xe tăng của mình bắt đầu lăn bánh, tiến vào hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi. Đó là hướng tấn công thẳng vào trung tâm thị xã, nơi đối phương tập trung hỏa lực mạnh nhất.
Trận chiến diễn ra ác liệt ngay từ những phút đầu. Hỏa lực địch dày đặc, bộ binh ta gặp nhiều khó khăn. Trong đội hình mũi tiến công, ba xe tăng được phân công yểm trợ. Nhưng chỉ sau thời gian ngắn, một xe đã hết đạn buộc phải lùi lại, một xe khác gặp trục trặc kỹ thuật. Chỉ còn lại chiếc xe tăng 363 do Nguyễn Xuân Liêm trực tiếp chỉ huy.
Trong tình thế đó, nếu chùn bước, mũi tiến công có thể bị chặn đứng. Nguyễn Xuân Liêm hiểu rõ điều ấy. Ông bình tĩnh động viên anh em kíp xe, rồi đưa ra quyết định mà sau này ông gọi là “quyết định của niềm tin”: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công.”
Quyết định ấy không chỉ dựa trên tinh thần dũng cảm, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào thời cơ chiến lược. Nguyễn Xuân Liêm tin rằng, nếu Phước Long được giải phóng, cục diện chiến tranh sẽ thay đổi. Chính niềm tin đó đã giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi rất thật khi chiếc xe tăng đơn độc tiến sâu vào trung tâm thị xã.
Bị địch bao vây, chiếc xe tăng 363 liên tục hứng chịu hỏa lực. Trong thân xe nóng hầm hập, tiếng đạn va vào giáp thép vang lên chát chúa. Nhưng Nguyễn Xuân Liêm vẫn giữ được sự bình tĩnh hiếm có. Ông chỉ huy lái xe cơ động linh hoạt, vừa đánh trả vừa gây rối loạn đội hình đối phương, tạo điều kiện cho các đơn vị phía sau tiếp tục triển khai.
Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, khi lực lượng ta được tăng cường, thế trận dần nghiêng về phía ta. Đến lúc lá cờ giải phóng tung bay trên thị xã Phước Long, Nguyễn Xuân Liêm hiểu rằng, ông và đồng đội vừa chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử. Đó không chỉ là chiến thắng của một trận đánh, mà là tín hiệu báo hiệu cho một mùa Xuân khác thường của đất nước.
Sau này, khi nhìn lại, Nguyễn Xuân Liêm nhận ra rằng, trận Phước Long chính là trận đánh mở màn cho mùa Xuân đại thắng. Nó chứng minh rằng ta đủ sức tiến công và giữ vững địa bàn, trong khi đối phương không còn khả năng phản ứng hiệu quả. Từ Phước Long, những quyết định chiến lược mang tính lịch sử đã được đưa ra.
Với người lính xe tăng quê thôn An Liêm, xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình (cũ), nay là xã Tiên Hưng, tỉnh Hưng Yên, Phước Long không chỉ là một địa danh trong sách sử. Đó là nơi ông đã đặt trọn niềm tin, ý chí và cả sinh mệnh của mình vào vận mệnh chung của dân tộc.
Mỗi lần kể lại trận đánh này, Nguyễn Xuân Liêm không nói nhiều về chiến công cá nhân. Ông nói nhiều hơn về tinh thần của người lính lúc ấy – tinh thần sẵn sàng đi đến cùng khi Tổ quốc cần. Chính tinh thần đó đã làm nên mùa Xuân đại thắng năm 1975.
Trận đánh mở màn ấy đã khép lại bằng chiến thắng, nhưng mở ra một chặng đường lịch sử mới. Và trong dòng chảy lớn lao đó, hình ảnh chiếc xe tăng đơn độc tiến vào trung tâm Phước Long mãi là biểu tượng của niềm tin không thể lay chuyển – niềm tin vào ngày toàn thắng.



