Cựu chiến binh

TRẬN ĐÁNH THỬ THÁCH GIỚI HẠN CON NGƯỜI

Tái hiện toàn cảnh mũi tấn công vào thị xã Phước Long ngày 2.1.1975 dưới góc nhìn người chỉ huy xe tăng 363; nhấn mạnh những thời điểm then chốt về hỏa lực, cơ động chiến thuật và xử trí thương vong trong đội hình.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm kể rằng trước khi bước vào nội đô Phước Long, đơn vị đã trải qua gần một tuần đánh chiếm các cứ điểm vòng ngoài. Nhiệm vụ của Đại đội tăng phối thuộc cho Trung đoàn 142 là mở cửa, tạo hành lang cho bộ binh tràn vào ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi, nơi địch bố trí Sở chỉ huy tiểu khu và hệ thống kho tàng hậu cần. Đây được xác định là trung tâm đề kháng mạnh nhất của toàn thị xã.

Rạng sáng 2.1.1975, ba xe tăng của mũi chủ yếu xuất phát theo đội hình hàng dọc, cự ly giữa các xe chừng 40–50 mét để tránh bị tiêu diệt chùm bởi B40, B41. Bộ binh Tiểu đoàn 1 đi hai bên sườn, nhiệm vụ là diệt các tổ chống tăng bám nhà, còn tăng thiết giáp sẽ dùng pháo 85mm bắn thẳng vào những công trình kiên cố. Địch mở màn bằng loạt đạn M72 và DKZ 106, các hỏa điểm từ tầng hai dãy phố bắn chéo, tạo thành lưới lửa chữ X chặn trục tiến.

Chỉ ít phút sau khi vượt qua cầu Suối Dung, xe 362 báo hết đạn, phải lùi lại tiếp tế; xe 364 kẹt hệ thống nâng hạ pháo do mảnh đạn găm vào cổ trục. 363 lập tức chuyển từ vai trò “một trong ba” thành mũi thép duy nhất. Ông Liêm cho xe đổi sang đội hình cơ động ngắn: tiến 20 mét – dừng 5 giây – bắn – lại tiến, nhằm phá thế bắn chặn của địch và giữ nhịp cho bộ binh.

Ông ra lệnh pháo thủ bắn vào nhà gạch lớn phía tây ngã ba, nơi nghi có ổ DKZ. Phát thứ nhất trúng tường nhưng chưa diệt được mục tiêu; phát thứ hai ông cho chỉnh phần tử thấp hơn nửa vạch, đạn xuyên thẳng cửa sổ, hỏa điểm im bặt. Tuy nhiên từ phía nam, một tổ B41 lợi dụng con hẻm nhỏ áp sát bắn trúng chắn bùn trước, lái xe bị choáng. 363 phải quay gấp 15 độ, dùng đại liên 12,7 quét dọc hẻm, bộ binh đi cùng xông lên thu vũ khí.

Thương vong trong đội hình lúc ấy rất lớn. Nhiều chiến sĩ bộ binh nằm lại trên mặt đường, y tá không thể tiếp cận. Ông Liêm hiểu rằng trận đánh đang thử thách giới hạn chịu đựng của cả thép lẫn người. Ông nhắc anh em: “Nếu 363 đứng lại, những người phía sau sẽ không còn điểm tựa.” Câu nói ấy không phải khẩu hiệu mà là nhận định quân sự lạnh lùng.

Đạn trên xe chỉ còn hơn mười viên. Ông quyết định chọn mục tiêu thật kỹ, ưu tiên diệt các hỏa điểm khống chế cao. 363 vòng sang dãy phố phía bắc, lợi dụng bóng che của nhà tôn thấp để tiếp cận trại Lê Lợi. Ba phát pháo liên tiếp đánh sập cổng trại, tạo lối cho bộ binh tràn vào. Khi lực lượng tăng cường từ xe 366 tới, ta chuyển sang đội hình hai mũi kìm, địch hoàn toàn mất thế cố thủ.

Đến chiều, thị xã Phước Long được làm chủ. Ông bước xuống khỏi 363, nhìn những vệt máu còn ấm trên vỏ thép mà thấm rằng mỗi quyết định chiến thuật đều phải đi qua nỗi đau con người. Chiến thắng ấy mở ra tiền đề cho đại thắng mùa xuân 1975, nhưng cũng là bài học về giá trị của mệnh lệnh, của sự điềm tĩnh trước thử thách giới hạn.

Sau này về hưu, ông tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục sống kỷ luật trong đời thường. Tôi – thế hệ cháu con – hiểu rằng bóng dáng người lính trong đời sống hôm nay chính là minh chứng rằng nhân chứng của một thời hoa lửa vẫn đang kể tiếp lịch sử bằng sự minh mẫn của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn