TRẬN ĐÁNH TRÊN ĐỒNG NƯỚC
Trong giai đoạn 1961–1962, chính quyền Sài Gòn và Mỹ đẩy mạnh chiến tranh đặc biệt, lập ấp chiến lược, đàn áp và truy quét phong trào cách mạng ở Châu Phú. Sau chiến thắng tập kích Cái Dầu (21/5/1962), đơn vị Địa phương quân 802 được giao nhiệm vụ về khu vực Kinh Đào để hỗ trợ phong trào cách mạng. Do bị gián điệp phát hiện, ngày 17/8/1962 một đại đội Bảo an của địch mở cuộc càn quét. Đơn vị 802 đã chủ động bố trí phục kích tại Kinh Bảy. Khi địch tiến vào trận địa, quân ta bất ngờ nổ súng, đánh
Vào năm 1961-1962, sau khi phong trào cách mạng Đồng Khởi trở thành cao trào cách mạng của nhân dân ta trên toàn miền Nam, nguy quyền tay sai bán nước như sắp bị sụp đổ. Trước tình hình trên, để cứu văn tình thế bọn ngụy quyền tay sai cùng đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh "đặc biệt" dùng người Việt đánh người Việt. Chúng lập ấp chiến lược và khu trù mật, dồn dân để chúng dễ bề kiểm soát, bắt lính đôn quân, đồng thời nhằm mục đích tiêu diệt lực lượng cách mạng và trấn áp cao trào đấu tranh của nhân dân ta.
Huyện Châu Phú cũng nằm trong âm mưu chung của đế quốc Mỹ. Đầu năm 1961 tên D phản bội đầu bàng giặc, biết rất nhiều cơ sở cách mạng. Để tỏ lòng trung thành với chế độ bán nước của Ngô Đình Diệm và biểu thị là một tên gian ác với nhân dân, hắn cấu kết với ngụy quân, ngụy quyền ráo riết đánh phá cơ sở cách mạng, dùng lực lượng Bảo an tỉnh và quận để kết hợp với gián điệp, chỉ điểm tìm lực lượng của ta để tiêu diệt. Chúng đã bắt đồng bào giam cầm đánh đập dã man, có người chết ở trong tù. Bắt được cán bộ, chiến sĩ cách mạng chúng dùng mọi cực hình tra tấn, rồi bắn tại chỗ hoặc mổ bụng moi gan! 802 là đơn vị Địa phương quân huyện Châu Phú có khoảng 35 tay súng, vừa chiến thắng lớn trận tập kích hóa trang ngày 21-5-62 tại thị trấn Cái Dầu, chiến thắng này có một ý nghĩa rất lớn làm cho đồng bào ta nức lòng, phấn khởi, quân giặc thì rất hoang mang. Đơn vị 802 vừa tiêu diệt sinh lực của địch vừa thu được vũ khí trang bị cho ta, làm cho đơn vị ngày càng mạnh về số lượng, vững về chất lượng.
Ngày 14-8-1962, vào lúc 8 giờ sáng đơn vị đang đóng ở một điểm trong vùng giải phóng, thì nhận được thư của đồng chí Bảy Cảnh (Huyện đội trưởng) điều đơn vị về vùng Kinh Đào, tìm quy luật địch mà đánh. đồng thời hỗ trợ phong trào phát động quần chúng đấu tranh chính trị với địch. Chiều ngày 15-8-1962, đơn vị bố trí cho một đội trinh sát đến địa điểm trên liên hệ với chi bộ và du kích hai xã Mỹ Đức, Vĩnh Tế chọn điểm đóng quân cho đơn vị. Sáng hôm sau do sự đi đứng của đội trinh sát thiếu cẩn thận nên giấn điệp phát hiện, chúng báo cáo về chi khu và tiểu khu là có người lạ đi trên 2 chiếc xuồng, từ hướng Vàm Cốc đi lên, có lẽ đây là bộ đội Việt Cộng (tin này do tên trung úy Vũ Ngọc Điển khai sau khi bị ta bắt làm tù binh). Thế là giữa Chi khu và Tiểu khu chúng phối hợp có kế hoạch chuẩn bị cho cuộc hành quân ngay sáng hôm sau.
Khoảng 16 giờ ngày 16-8, sau khi cơm nước xong cả đơn vị tập họp sinh hoạt văn nghệ, đến 17 giờ 30, Ban chỉ huy phổ biến lệnh hành quân. Hoàng hôn tắt lim dan, bau trdi dem toi den nht muc. Don yi tuan tu • theo kế hoạch xuất phát. Đêm thật yên tĩnh, chỉ có tiếng lách chách của mái dầm khua trên mặt nước và những ngọn lúa chạm vào hai bên mạn xuồng rào rạt. Đơn vị như một con rắn khổng lồ lượn qua, lượn lại trườn mình trên mặt nước để tiến đến điểm bắt quân thù phải đền nợ máu. Khoảng 3 giờ khuya, đơn vị đóng dọc theo bờ Kinh Cùng, ngoài ngã ba Nạn Sào, cách đầu kinh Bảy một cây số là đội trinh sát, từ đầu kinh Bảy theo thứ tự là đội du kích xã Vĩnh Tế, tiếp là đơn vị 22 (tiểu đội 2), rồi đơn vị 21 (tiểu đội 1) và cuối cùng là đơn vị 23 (tiểu đội 3). Phân công cán bộ: tôi (trung đội trưởng) gắn với đơn vị 21, đồng chí Sáu Nh. (chính trị viên trung đội) gắn với đơn vị 22, đồng chí K. (trung đội phó) gắn với đơn vị 23. Gần sáng, tổ trực nhật của từng đơn vị thức nấu cơm, đánh thức toàn đơn vị ăn cơm để chuẩn bị chiến đấu trong ngày. Đến 6 giờ 30 sáng, trong lúc cả đơn vị ăn cơm thì đồng chí N. chiến sĩ được phân công gác trên ngọn cây ô môi báo cáo:
- Báo cáo chú Bảy và chú Tám, cách đây khoảng 2 cây số về hướng núi Sam có một đoàn xuồng khoảng 30 chiếc đi về hướng ta, có khả năng đây là xuồng giặc.
Tôi leo lên cây ô môi quan sát và phát hiện đúng là giặc đi càn, liền tuột xuống báo cáo xin ý kiến đồng chí bảy Cảnh:
- Báo cáo anh, địch đi trên 30 xuồng, lực lượng. khoảng một đại đội có tăng cường, đề nghị anh cho đơn vị đánh.
Đồng chí bảy Cảnh hạ lệnh:
- Toàn đơn vị cằng đội hình theo kế hoạch, chuẩn bị chiến đấu!
Anh em hăng hái bố trí đội hình chờ địch. Đoàn xuồng của địch đi theo đội hình hàng dọc. Cự ly giữa ta và địch được dần dần thu gần, 1.000 mét, 800 mét, 500 mét, rồi 250mét. Bỗng đội hình của địch đổi thành hàng ngang từng bước bám vào giang cây, miệng chúng la ơm tỏi, ta nghe rõ từng câu một. Cách khoảng 100 mét thì tên chỉ huy ra lệnh dừng lại, đồng thời hắn ra lệnh cho tên lính truyền tin mang máy PRC.25 liên hệ với một đơn vị nào của chúng, tên lính kéo cần ăng-ten để gọi...
Trong giang cây, cả đơn vị nằm im phăng phắc với tư thế sẵn sàng nố súng khi có lệnh, như con hổ đang chờ mồi và lao ra khi có điều kiện.
Ở giữa đội hình, tôi bên cạnh đồng chí út D.(xạ thủ trung liên). Họng súng gác lên chảng hai của một cây gáo, sẵn sàng nổ súng phát lệnh. Tôi nhắc nhở: "Bình tĩnh nghe anh Út, đợi chúng vào còn khoảng năm, mười mét ta sẽ nổ súng. Điểm phát hỏa là chiếc xuồng của tên mang máy. Chiếc xuồng của tên mang máy tiến lên. Còn khoảng năm mươi mét, để áp đảo tinh thần bọn chúng, tôi hạ lệnh "bắn"! Loạt đạn đầu tiên vừa bay ra khỏi nòng thì số lính ngồi trên xuỗng đó lớp chết, lớp bị thương, chiếc xuồng chìm ngay tại chỗ. Cùng lúc đó cả đơn vị nhất loạt nổ súng... Bị đòn phủ đầu, quân địch một số chết, một số bị thương, hoang mang dao động. Nhưng với bản chất ác ôn của chúng, chết thì chết nhưng nết ngoan cố vẫn còn, chúng tổ chức phản kích quyết liệt. Bỗng có tiếng gọi tôi: "Anh Tám ơi! Tôi đã bị thương". Tiếng nói của đồng chí ấy không được rõ ràng, tôi quay lại thấy miệng của đồng chí A. rách toạc, máu ra khá nhiều. Thì ra viên đạn địch xuyên qua má bên trái sang má bên phải cuốn theo hai hàm răng của A. Đồng chí y tá đến băng bó. Tôi nói nửa đùa nửa thật: "Thật chú mày bị thương rồi, nên nằm xuống đi để cho anh em chiến đấu trả thù cho chú mày, sau này có điều kiện, nhân dân sẽ trả lại cho chú mày hai hàm răng giả để gặm xương". Chiến sự vẫn đang tiếp diễn quyết liệt. Một đồng chí ở đơn vị 23 đến báo cáo: "Báo cáo anh Tám, có ba chiếc xuồng của địch chở khoảng 15 tên lính đang tổ chức phản công. Mỗi chiếc có một tên bắn, bốn tên còn lại nằm dưới xuồng, tay nắm từng chùm lúa lần vào để bám ven cây cựa gà".
Tôi ra lệnh:
- Được, đồng chí trở về vị trí chiến đấu, tôi sẽ điều động trung liên chi viện cho các đồng chí. Rồi quay sang đồng chí út D.: "Anh đem hỏa lực đến chi viện cho đơn vị 23". Xong tôi leo lên đọt ô môi quan sát tình hình toàn bộ mặt trận, thấy quân địch thương vong khá nhiều, còn lại muốn tháo chạy, chỉ một số ít chống trả yếu ớt. Đây là thời cơ thuận lợi, tôi liền cho đơn vị xuất kích, hạ lệnh xung phong. Lệnh vừa xuất thì hàng chục chiếc xuồng phóng ra nhất loạt truy kích địch đến giữa cánh đồng kinh Bảy - núi Sam. Quân địch chạy không kịp, đưa tay đầu hàng xin tha tội, đơn vị tiến tới đâu, thu vũ khí và bắt tù binh đến đó.
Trận chiến kết thúc thắng lợi khoảng 11 giờ cùng ngày. Trong trận này ta đã diệt gọn một đại đội Bảo an có tăng cường, do tên trung úy Vũ Ngọc Điến chỉ huy. Ta diệt 70 tên, bắt sống 18 tên, có tên trung uý đại đội trưởng, thu 3 trung liên, 10 cạc bin, 3 garant, 3 thompson, nhiều đạn dược, 2 máy PRC.25 và nhiều đồ dùng quân sự khác. Ta bị thương 2 chiến sỹ (bảy Oai và hai Ẩn).
Sau chiến thắng vẻ vang, đoàn quân rút về vùng giải phóng an toàn. Trên đường hành quân nắng vàng rực rỡ và những ngọn lúa vàng óng ả uốn mình phất phới như có hàng triệu bàn tay vẫy chào những người chiến thắng đang tiếp tục cuộc hành quân xa.



