Bài viết

Trận đầu ra quân đánh thắng của Bộ đội Tên lửa

Đại tá, CCB Đỗ Hữu Tín, nguyên Phó sư đoàn trưởng Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không-Không quân năm nay đã 80 tuổi. Tiếp tôi trong căn nhà riêng tại TP Hồ Chí Minh, ông sôi nổi kể về trận đánh của Bộ đội Tên lửa 50 năm trước...

Hải Phòng06/04/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá, CCB Đỗ Hữu Tín, nguyên Phó sư đoàn trưởng Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không-Không quân năm nay đã 80 tuổi. Tiếp tôi trong căn nhà riêng tại TP Hồ Chí Minh, ông sôi nổi kể về trận đánh của Bộ đội Tên lửa 50 năm trước...

Ngày 20-7-1965, Trung đoàn 236 được lệnh ra quân chiến đấu. Tin vui lan đi rất nhanh, ai cũng náo nức hồ hởi. Chiều 21-7, Tiểu đoàn 63 hành quân đến chiếm lĩnh trận địa Chùa Ghề trên đất Hà Tây (nay là Hà Nội), cách bến phà Trung Hà không xa. Bên kia là tỉnh Phú Thọ. Trên một quả đồi thoai thoải, có những cây bạch đàn cao quá đầu người, trông lưa thưa. Ta và bạn (các chuyên gia Liên Xô-PV) khẩn trương nhưng rất thận trọng, chính xác đưa khí tài vào chiếm lĩnh trận địa. Đến chiều tối, trận địa đã triển khai hoàn chỉnh, sẵn sàng chiến đấu.

Đại tá Đỗ Hữu Tín (bên trái) và tác giả bài viết. Ảnh do tác giả cung cấp.

Lần đầu tiên được chứng kiến tận mắt, sờ tận tay bộ khí tài đồ sộ ở trung tâm, 6 quả tên lửa trắng toát nằm trên 6 bệ phóng ở xung quanh, trong lòng tôi rạo rực một niềm vui và tin vào chiến thắng trận đầu sắp diễn ra...

Chiều 24-7-1965, Tiểu đoàn 63 được lệnh vào cấp 1. Tiếng gầm rú của hai máy nổ 75KW, tiếng vo vo rít rít của các bệ phóng, trong các xe khí tài, kíp chiến đấu của ta và bạn sát cánh bên nhau. Ngồi trước màn hiện sóng “Vi-kô” là Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Văn Thân, cạnh Tiểu đoàn trưởng bạn-Trung tá Mô-dai-ép, phía sau là Chính trị viên tiểu đoàn. Tôi hồi đó được giao làm Trung đội trưởng Trung đội thông tin chỉ huy, anh Thân bảo tôi ngồi cạnh, giữa anh và chiến sĩ tiêu đồ 5x5. Trước tủ điều khiển là Sĩ quan điều khiển Lã Đình Chi, bên cạnh sĩ quan điều khiển bạn. Ba trắc thủ của ta bên cạnh ba trắc thủ bạn. Đại đội trưởng là anh Đỗ Thành Trung, ngồi sau sĩ quan điều khiển... Kiểm tra chức năng xong là những phút chờ đợi căng thẳng. Mặc dù trong xe chỉ huy rất nóng và ồn, tiếng ra lệnh, tiếng báo cáo, tiếng loa chỉ huy và báo cáo từ các xe sang, tiếng Việt, tiếng Nga xen lẫn cùng với tiếng ì ầm của hệ thống quạt thông gió... nhưng người trong cuộc vẫn lắng nghe, vẫn nhận xét, hành động rất nhịp nhàng, chính xác, không có sai sót, dù rất nhỏ.

Chiến công đầu của Bộ đội Tên lửa: Bắn rơi chiếc máy bay thứ 400 của Mỹ trên miền Bắc. Ảnh tư liệu.

Bỗng chiến sĩ tiêu đồ 5x5 hô to: “Hướng tây nam, một tốp máy bay địch cách... cây số!”. Trên màn hiện sóng “Vi-kô” đã chống nhiễu hiện rõ một chấm sáng hướng tây nam đang di chuyển vào. Tiểu đoàn trưởng hô: “Mục tiêu phương vị... cự ly... độ cao... sục sạo..!”. Ngay lập tức, sĩ quan điều khiển phát sóng sục sạo và dõng dạc báo cáo: “Bắt được mục tiêu, phương vị... cự ly... độ cao...” và hô “bám sát!”. Trong xe im phăng phắc, chỉ nghe tiếng quạt gió rì rầm. Ba trắc thủ báo cáo: “Cự ly tốt! Góc tà tốt! Phương vị tốt!”. Sau khi xác định ba điểm, tiêu đồ 5x5 vẫn tiếp tục báo cáo mục tiêu bay vào. Tiểu đoàn trưởng báo cáo trung đoàn...

15 giờ 53 phút, một khẩu lệnh ngắn gọn: “Đồng bộ! Chuẩn bị phóng!”, sĩ quan điều khiển hô: “Mở mạch chiến đấu!”, tiểu đoàn trưởng hô: “Quả 1 phóng”. Tôi nghe một tiếng “ầm” rất lớn ngoài trận địa, đất đá bay rào rào... “Quả 2 phóng!”, lại một tiếng “ầm” nữa, đất đá lại rơi rào rào... Sĩ quan điều khiển báo cáo: “Hai quả điều khiển tốt!”. Tôi nhìn xuống màn hiện sóng điều khiển, hai chấm sáng chạy dọc hai đường BM tiến gần đến tín hiệu mục tiêu... Bỗng sĩ quan điều khiển hét lớn: “Quả 1 nổ tốt! Quả 2 nổ tốt!... Mục tiêu bị tiêu diệt!”. Lập tức ngoài trận địa, tiếng hò reo vọng vào: “Trúng rồi! Máy bay địch bốc cháy rồi!”... Tiểu đoàn trưởng hạ lệnh ghi phần tử bắn và báo cáo trung đoàn. Trên màn hiện sóng “Vi-kô” không còn thấy bóng dáng tín hiệu máy bay địch nữa. Lúc này, trong xe ồn ào trở lại, tiếng cười nói râm ran, những cái bắt tay thật chặt, những lời cảm ơn, có cả những cái ôm hôn thắm thiết giữa ta và bạn.

Được lệnh về cấp 2, cánh cửa các xe mở toang, mọi người ào xuống. Bây giờ mới thấy, ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi. Ta, bạn bắt tay nhau chúc mừng. Anh em sĩ quan, trắc thủ từ các xe chạy ùa lại ôm nhau vui mừng khôn xiết. Trong trận địa tên lửa, trên các trận địa pháo cao xạ, trên những mảnh ruộng gần đó và trên những con lộ..., tất cả những người chứng kiến đều reo hò vang dậy, hoan hô tên lửa ta đánh hay quá!...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn