TRẬN ĐỊA CỌC NGẦM VÀ CƠN THỦY TRIỀU ĐỊNH MỆNH
Năm 938, lịch sử dân tộc Việt Nam đứng trước một ngã rẽ sinh tử. Kiều Công Tiễn phản phúc, cầu cứu nhà Nam Hán sang xâm lược nước ta. Vua Nam Hán nhân cơ hội đó, sai con trai là Hoằng Tháo thống lĩnh hàng vạn quân cùng đoàn thuyền chiến khổng lồ hừng hực khí thế tiến vào cửa biển Bạch Đằng.

Năm 938, lịch sử dân tộc Việt Nam đứng trước một ngã rẽ sinh tử. Kiều Công Tiễn phản phúc, cầu cứu nhà Nam Hán sang xâm lược nước ta. Vua Nam Hán nhân cơ hội đó, sai con trai là Hoằng Tháo thống lĩnh hàng vạn quân cùng đoàn thuyền chiến khổng lồ hừng hực khí thế tiến vào cửa biển Bạch Đằng.
Ngô Quyền lúc bấy giờ đang trấn giữ Ái Châu (Thanh Hóa), nghe tin dữ liền hành quân thần tốc ra Bắc giết tên phản nghịch Kiều Công Tiễn, rồi dồn toàn lực chuẩn bị đón đánh quân Nam Hán. Ông nhận định: "Hoằng Tháo là đứa trẻ khờ dại, đem quân từ xa đến, quân lính đã mỏi mệt, lại nghe tin Công Tiễn đã chết nên mất vía, ta lấy sức nhàn đánh quân mỏi, tất phá được".
Nhưng làm sao để đánh bại một hạm đội thuyền chiến lớn mạnh hơn ta gấp bội? Ngô Quyền đã dùng mưu lược của bậc kỳ tài quân sự. Ông huy động quân dân vào rừng chặt hàng ngàn cây gỗ lim, vót nhọn một đầu, bịt sắt cứng, rồi bí mật cắm xuống lòng sông Bạch Đằng ở những vị trí hiểm yếu. Trận địa cọc ngầm này được tính toán cực kỳ chính xác theo quy luật lên xuống của thủy triều: Khi nước lên, cọc nằm sâu dưới mặt nước; khi nước rút, hàng cọc nhọn hoắt sẽ nhô lên như một rừng chông tử thần.
Sáng ngày định mệnh cuối năm 938, đoàn thuyền chiến của Hoằng Tháo hùng hổ tiến vào cửa sông khi thủy triều đang dâng cao, che lấp hoàn toàn bãi cọc. Ngô Quyền cho một đội thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả thua rút chạy. Vốn kiêu ngạo và khinh địch, Hoằng Tháo thúc quân đuổi theo, lọt sâu vào đúng bẫy mai phục.
Đúng lúc thủy triều bắt đầu rút mạnh, Ngô Quyền phất cờ tổng phản công. Từ hai bên bờ, hàng ngàn chiến thuyền nhỏ của quân ta lao ra như mũi tên, đánh thốc vào sườn địch. Quân Nam Hán hoảng loạn quay đầu tháo chạy ra biển. Nhưng hỡi ôi! Nước triều rút nhanh như thác đổ, mực nước hạ xuống làm lộ ra hàng ngàn cọc gỗ bịt sắt nhọn hoắt.
Những chiếc thuyền chiến khổng lồ của địch lao vào bãi cọc, bị đâm thủng đáy, vỡ tan tành. Tiếng gỗ gãy răng rắc, tiếng la hét vang trời, máu nhuộm đỏ cả một khúc sông Bạch Đằng. Thuyền địch cái thì bị mắc cạn, cái thì lật úp, quân lính chết đuối nhiều vô kể. Chủ tướng Hoằng Tháo cũng bỏ mạng giữa dòng nước xoáy.
Trận Bạch Đằng năm 938 kết thúc chớp nhoáng nhưng dư âm của nó vang vọng ngàn năm. Ngô Quyền không chỉ đánh tan quân xâm lược mà còn chính thức chấm dứt đêm trường 1000 năm Bắc thuộc, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ lâu dài cho dân tộc Việt Nam.
Là giáo viên trường Tiểu học Ngô Quyền, tôi viết về Đức Vua với niềm tự hào khôn tả. Ngài chính là "vị tổ trung hưng" thứ hai của dân tộc.
Chiến thắng Bạch Đằng dạy cho chúng ta bài học về sự sáng tạo và biết dựa vào thiên nhiên, địa thế để chiến thắng kẻ thù mạnh hơn. Những cây cọc gỗ thô sơ dưới bàn tay và trí tuệ của Ngô Quyền đã trở thành vũ khí hủy diệt. Tôi luôn nhắc nhở học sinh trường mình: Các em mang tên trường Ngô Quyền, các em phải sống sao cho xứng đáng với khí phách và trí tuệ của bậc tiền nhân.



