Bài viết

Trận địa lặng im trước giờ nổ súng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 18/12/1972, khu vực ngoại thành phía Tây Hà Nội (Hà Tây cũ), không khí lạnh và đặc quánh bao trùm toàn bộ trận địa phòng không của bộ đội bảo vệ Thủ đô trong Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không.

Trời tối đen. Không trăng. Không sao.
Chỉ có gió mùa đông thổi qua những tán cây trơ lá và những hầm trú ẩn đất nện thấp sát mặt đất.

Trong trận địa pháo, các khẩu đội đã vào vị trí từ chiều. Đạn được xếp sẵn, dây ngắm đã chỉnh lại nhiều lần. Mọi thứ sẵn sàng, nhưng không khí lại lặng đến kỳ lạ.

Không có tiếng máy bay.
Không còi báo động.
Chỉ có sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng thở của người bên cạnh.

Trong hầm chỉ huy, ánh đèn đỏ được che kín, hắt ra một quầng sáng rất nhỏ. Những gương mặt căng thẳng cúi xuống bản đồ, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn khoảng trời tối phía trên.

Một chiến sĩ trẻ ngồi bên khẩu pháo, hai tay đặt lên cần điều khiển. Lòng bàn tay ướt mồ hôi dù trời rất lạnh.

Bên cạnh anh, một đồng đội khẽ nói nhỏ:
“Giữ bình tĩnh. Sắp đến rồi.”

Không ai hỏi “khi nào”.
Bởi ai cũng hiểu: nó sẽ đến, chỉ là không biết chính xác phút nào.

Khoảng gần 20 giờ, một tín hiệu cảnh giới được truyền về. Không khí trong toàn trận địa lập tức thay đổi.

Nhưng bên ngoài, bầu trời vẫn lặng.

Chính sự lặng im đó mới khiến mọi người căng như dây đàn. Không ai dám lơi mắt khỏi hướng đã định sẵn.

Người chỉ huy đứng im rất lâu, rồi chỉ nói gọn:
“Chuẩn bị.”

Không ai trả lời lớn.

Chỉ có tiếng kim loại khẽ chạm vào nhau khi pháo thủ điều chỉnh tư thế.

Khoảnh khắc ấy kéo dài vài phút, nhưng với những người trong trận địa, nó như dài hơn cả một giờ.

Rồi từ phía xa, những tín hiệu đầu tiên xuất hiện.

Trận địa lập tức chuyển từ im lặng sang sẵn sàng chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn