TRẬN ĐỊA PHÁO GIỮA VÒNG VÂY LỬA ĐẠN
Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác cựu chiến binh Cao Văn Dực, sinh năm 1958, vẫn không quên những trận chiến khốc liệt mà mình và đồng đội từng trải qua.
Năm 1974, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác lên đường nhập ngũ. Mười năm quân ngũ, từ năm 1974 đến năm 1984, là quãng thời gian gắn bó với những người lính pháo binh. Trong quá trình chiến đấu và công tác, bác đảm nhiệm cương vị Trung úy, B trưởng, E28 Pháo binh, F5, Quân khu 7.
Với người lính pháo binh, chiến đấu không chỉ là đối mặt với bom đạn từ phía trước. Trận địa pháo cũng luôn có thể trở thành mục tiêu bị đối phương tập trung đánh phá. Chính vì vậy, mỗi lần nhận lệnh chiến đấu là một lần các chiến sĩ phải chuẩn bị cho một cuộc thử thách sinh tử.
Có một trận đánh mà đến tận hôm nay, bác Dực vẫn nhớ rõ.
Hôm ấy, đơn vị nhận lệnh triển khai đội hình trong điều kiện chiến trường vô cùng căng thẳng. Các chiến sĩ nhanh chóng đưa pháo vào vị trí, kiểm tra từng bộ phận, chuẩn bị đạn và củng cố công sự.
Là B trưởng, bác Dực đi kiểm tra từng vị trí của anh em.
“Kiểm tra kỹ tất cả. Phải sẵn sàng chiến đấu ngay khi có lệnh.”
Những người lính pháo binh nhanh chóng vào vị trí.
Không khí trước trận đánh im ắng đến lạ thường.
Chỉ có tiếng gió và tiếng động cơ thấp thoáng từ xa.
Rồi bất ngờ...
ẦM!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Chưa kịp định thần, những tiếng nổ khác liên tiếp dội xuống.
Địch bắt đầu tập trung hỏa lực vào khu vực trận địa.
Đất đá bắn tung lên.
Khói bụi phủ kín các khẩu đội.
Tiếng người gọi nhau hòa lẫn với tiếng pháo.
“Vào vị trí!”
“Giữ vững đội hình!”
“Kiểm tra pháo!”
Bác Dực nhanh chóng có mặt tại các vị trí, động viên anh em bình tĩnh.
Trong điều kiện bom đạn dồn dập, điều quan trọng nhất là không được để đội hình rối loạn.
Một chiến sĩ báo cáo:
“Báo cáo B trưởng, vị trí phía bên phải bị ảnh hưởng!”
Bác Dực lập tức yêu cầu anh em kiểm tra, khắc phục và sẵn sàng tiếp tục nhiệm vụ.
Không lâu sau, mệnh lệnh từ cấp trên truyền xuống.
Pháo chuẩn bị!
Các chiến sĩ lập tức vào vị trí.
Những người lính pháo binh vốn quen với việc làm việc trong tiếng nổ. Nhưng trận đánh hôm ấy đặc biệt ác liệt.
Pháo của ta vừa khai hỏa, phía đối phương lập tức đáp trả.
Cả trận địa rung chuyển.
Bác Dực vừa theo dõi tình hình, vừa động viên anh em:
“Bình tĩnh! Phải chính xác, phải nhanh chóng!”
Mỗi lần pháo khai hỏa là một lần cả khẩu đội phải phối hợp chính xác đến từng động tác.
Không được phép chậm trễ.
Càng không được phép sai sót.
Bởi phía sau mỗi khẩu pháo là nhiệm vụ chiến đấu của cả đơn vị.
Trong lúc trận đánh diễn ra, một loạt đạn rơi gần trận địa khiến một số chiến sĩ bị thương.
Những người còn lại nhanh chóng đưa đồng đội ra nơi an toàn.
Bác Dực vừa kiểm tra tình hình vừa động viên:
“Anh em cố gắng! Người bị thương đưa về phía sau, những người còn lại tiếp tục nhiệm vụ!”
Không ai bỏ vị trí.
Không ai rời trận địa.
Những người lính pháo binh vẫn tiếp tục bám pháo giữa khói lửa.
Đến một thời điểm, một khẩu pháo gặp trục trặc.
Nếu không khắc phục nhanh, hỏa lực của đơn vị sẽ bị ảnh hưởng.
Bác Dực cùng các chiến sĩ lập tức kiểm tra.
Khói vẫn còn mù mịt.
Tiếng đạn vẫn liên tục vọng lại.
Nhưng những đôi tay vẫn bình tĩnh xử lý từng phần việc.
Một lúc sau, khẩu pháo được khắc phục.
Người chiến sĩ báo:
“Báo cáo B trưởng, pháo đã sẵn sàng!”
Bác Dực gật đầu:
“Tiếp tục!”
Một tiếng hô vang lên.
Rồi cả trận địa lại rung chuyển bởi tiếng pháo.
Đó là khoảnh khắc mà người lính pháo binh cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “đồng đội”.
Không ai chiến đấu một mình.
Mỗi người một nhiệm vụ.
Người chuẩn bị đạn.
Người thao tác pháo.
Người quan sát.
Người truyền lệnh.
Người sửa chữa.
Tất cả tạo thành một tập thể thống nhất giữa trận địa đầy bom đạn.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ.
Đến khi trời bắt đầu tối, hỏa lực đối phương mới dần thưa.
Những người lính trong khẩu đội lúc ấy mới có thời gian nhìn lại nhau.
Quần áo ai cũng lấm đầy đất.
Gương mặt phủ khói súng.
Có người bị thương nhẹ nhưng vẫn cười.
Bác Dực đi một vòng kiểm tra trận địa.
Nhìn những khẩu pháo vẫn còn đó, nhìn những người lính vẫn đang bám vị trí, bác cảm thấy vừa mệt mỏi vừa tự hào.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“B trưởng, hôm nay mình có làm tốt không?”
Bác nhìn anh em rồi trả lời:
“Còn giữ được trận địa, còn hoàn thành nhiệm vụ, thế là tốt rồi.”
Đó là câu nói đơn giản nhưng chứa đựng tinh thần của cả một thế hệ người lính.
Họ không nghĩ nhiều về công trạng.
Họ chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ.
Làm sao bảo vệ đồng đội.
Làm sao giữ được trận địa.
Năm 1984, bác Cao Văn Dực xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường.
Nhưng mười năm quân ngũ đã để lại trong bác những ký ức không thể phai mờ.
Những tiếng pháo năm nào giờ chỉ còn vang lên trong hồi ức.
Những người lính trẻ ngày ấy giờ đều đã tóc bạc.
Nhưng mỗi khi gặp lại nhau, họ vẫn nhớ về trận địa năm xưa.
Nhớ những khẩu pháo.
Nhớ những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua những giờ phút sinh tử.
Và nhớ nhất là những giây phút mà tất cả cùng chung một ý chí:
“Còn người, còn pháo, còn trận địa thì còn chiến đấu.”
Đối với bác Cao Văn Dực, đó không chỉ là một trận đánh.
Đó là ký ức về tuổi trẻ.
Là ký ức về đồng đội.
Và là một phần cuộc đời của người lính pháo binh đã từng đứng giữa mưa bom, bão đạn để hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm ấy vẫn mang theo trong mình một niềm tự hào giản dị: họ đã sống, chiến đấu và sát cánh bên nhau trong những năm tháng gian khổ nhất của đất nước.



