Bài viết

TRẦN ĐÌNH NHIÊN – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VÀ LỬA THÉP TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Trung (Nghĩa Đồng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẦN ĐÌNH NHIÊN – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VÀ LỬA THÉP TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM

Bạn đã bao giờ đối mặt với cái chết khi xung quanh chỉ còn là tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ và mặt đất dưới chân thì rách toạc ra vì bom tọa độ chưa? Với tư cách là một thanh niên thế hệ trẻ đang tham gia cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", tôi đã thực sự chấn động khi lật giở những trang tư liệu đỏ về liệt sĩ Trần Đình Nhiên. Sinh năm 1941 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An, ở tuổi ba mươi mốt, anh đã là một Chính trị viên phó tiểu đoàn thuộc đơn vị NB đầy bản lĩnh. Qua lời kể rưng rưng của những cựu chiến binh đi trước, ngày 30 tháng 5 năm 1972 là một ngày nhuốm máu và lửa tại chiến trường khốc liệt miền Trung. Giữa lúc trận địa phòng ngự của ta bị quân địch dồn dập nã pháo kích hòng mở đường cho xe tăng tiến lên, anh Nhiên không lùi lại hầm chỉ huy mà đứng thẳng người trên bờ chiến hào, trực tiếp vẫy cờ lệnh chỉ hướng tiến công cho các chiến sĩ. Một quả pháo dội trúng vị trí của anh, mảnh bom tàn nhẫn xé nát vai áo, nhưng người chính trị viên ấy dẫu hơi thở lịm dần vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng hét lớn: "Giữ vững trận địa!". Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào lịch sử chính là cuốn sổ tay sinh hoạt Đảng dính máu tươi, dẫu bị mảnh bom phạt rách một góc nhưng vẫn được anh ôm chặt trước ngực như một lời thề quyết tử chưa bao giờ nguội tắt. Anh ngã xuống khi mùa hè năm 1972 đang bước vào giai đoạn rực lửa nhất, biến xương máu mình thành lá chắn thép bảo vệ bình yên cho xóm làng. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là sự dâng hiến vẹn tròn đến giọt máu cuối cùng cho lý tưởng của Tổ quốc. Đối với thanh niên thời đại công nghệ hôm nay, sự hy sinh của liệt sĩ Trần Đình Nhiên là một thông điệp mạnh mẽ về trách nhiệm của người dẫn đầu: Hãy sống và tiên phong đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió vì nghĩa lớn của non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn