Trận Đồi Không Tên năm 1953 – Những người lính giữ lửa
Trận Đồi Không Tên năm 1953 – Những người lính giữ lửa
Trận Đồi Không Tên năm 1953 – Những người lính giữ lửa
Năm 1953, khi chiến dịch Tây Bắc đang vào giai đoạn quyết liệt, một quả đồi nhỏ không được đánh số trên bản đồ bỗng trở thành điểm chốt sống còn. Đồi ấy về sau được bộ đội gọi giản dị là “đồi Không Tên”. Trung đội trưởng Lực, người quê Thái Bình, là người đầu tiên được giao nhiệm vụ giữ chốt. Anh hiểu: nơi này nhỏ, nhưng nếu mất, cả tuyến phòng ngự mở toang. Cái rét vùng rừng núi quất vào mặt như kim châm, nhưng những người lính trẻ vẫn đào hầm, chôn cọc, mở đường hào trong đêm tối.
Ngày thứ ba, pháo địch nã như vỡ trời, cây rừng bị bốc lên từng mảng. Lực bị mảnh pháo sượt qua vai nhưng vẫn ghì chặt súng, miệng hét lớn: “Đồi còn, ta còn!”. Đồng đội anh, những chàng trai tuổi mới đôi mươi, chưa ai lập gia đình, chưa kịp biết mùi hạnh phúc của đời thường, vậy mà kiên cường đến kỳ lạ. Địch tràn tới, bộ đội đánh giáp lá cà, giằng co từng mét hào, từng ụ đất.
Đêm xuống, trời đổ mưa, xác lá cây lẫn với đất đỏ. Lực ngồi tựa hầm, viết vào cuốn sổ nhỏ: “Nếu mai không còn được về, mong mẹ đừng buồn. Con đã giữ đúng lời hứa với Tổ quốc…”. Nhưng ngày mai ấy, đồi Không Tên vẫn đứng vững. Tiểu đoàn kịp tiếp viện, địch bị đánh bật xuống thung lũng. Lực chỉ kịp nhìn mặt trời ló sau lớp sương dày rồi ngất đi vì mất máu. Anh sống sót, nhưng cả đời nhớ mãi mùi đất, mùi thuốc súng, và ánh mắt đồng đội đã nằm lại trên ngọn đồi vô danh ấy… một thời hoa lửa không bao giờ quên.


