Trần Hưng Đạo (1)
Trong những năm cuối thế kỷ XIII, khi vó ngựa Mông – Nguyên dày xéo khắp châu Á, Đại Việt nhỏ bé đứng trước hiểm họa diệt vong. Trần Quốc Tuấn – vị anh hùng mang trong mình chí lớn cứu nước – đã nhiều đêm trăn trở, soi đèn bên bản đồ sông núi, quyết tâm đưa dân tộc vượt qua thử thách. Ông không chỉ là danh tướng, mà còn là người cha, người thầy của cả một triều đại. Những buổi luyện quân, ông đi từng hàng, sửa tư thế cho lính, động viên từng người như ruột thịt. Khi quân Nguyên tràn xuống, ông dặn các tướng: “Nếu bệ hạ muốn hàng, hãy chém đầu Trẫm trước đã.” Câu nói ấy trở thành ngọn lửa thôi thúc toàn quân. Trên sông Bạch Đằng, ông bày thế trận cọc ngầm, dụ địch vào bẫy. Khi triều cường rút, đoàn thuyền giặc mắc cạn, lửa Việt bùng lên, tiếng hò reo vang một góc trời. Trong khoảnh khắc quyết định, Trần Hưng Đạo đứng trên mũi thuyền, áo bào cháy sém, chỉ tay về phía trước: “Sát Thát!”. Trận chiến kết thúc, non sông sạch bóng quân thù. Ông không màng công danh, về Vạn Kiếp viết “Hịch tướng sĩ”, gửi lại hậu thế tinh thần bất diệt. Tên tuổi ông hóa thành hào khí Đông A, để lại một trong những trang vàng chói lọi nhất của lịch sử Việt Nam.



