Trần Minh Hạ Vũ
Câu chuyện về người lính trẻ và 81 ngày đêm khó quên ở Thành cổ Quảng Trị (1972)
Trong lịch sử chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, cuộc chiến giữ Thành cổ Quảng Trị là một trong những trận chiến rất quan trọng và đầy thử thách. Câu chuyện sau đây là lời kể của ông Nguyễn Cảnh Lương, một người lính lúc đó mới hơn 20 tuổi, đã tham gia chiến đấu trong suốt 81 ngày đêm liên tục.
Bước vào chiến tranh
Năm 1972, khi mới 20 tuổi, ông Lương đã tình nguyện đi bộ đội để bảo vệ đất nước.
Sau nhiều tháng huấn luyện, ngày 28/6/1972, ông cùng đồng đội đặt chân lên Thành cổ Quảng Trị để chiến đấu.
Mưa rơi và bom đạn
Trong suốt những ngày đó, chiến trường khốc liệt đến mức:
Bom đạn rơi như mưa, trời thì nóng bức; đất cát, bùn nước ngập hầm hào.
Có những trận mưa lớn đến nỗi nước tràn vào nơi lính trú ẩn, bùn đất dính đầy người.
Người lính phải chiến đấu, sống và ngủ giữa bom đạn, không biết bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống.
Người ta gọi những ngày ấy là “mưa đỏ” — không phải mưa nước — mà là hình ảnh máu, bùn và đất hoà lẫn trong cuộc chiến ác liệt.
Cố gắng cứu đồng đội
Một câu chuyện dũng cảm khác mà ông Lương nhớ lại là khi vết thương chưa lành, ông cùng mấy người bạn:
Bò sâu vào vùng nguy hiểm, vượt qua những hố bom đạn để tìm và đưa thi thể ba đồng đội về an táng.
Trên đường đi, họ phát hiện có bom nổ chậm được giấu gần xác người, nếu không cẩn thận thì có thể bị thương.
Nhưng họ vẫn kiên trì, tìm thấy thi thể, vô hiệu hoá bom và chở đồng đội trở về.
Kết thúc cuộc chiến
Đến ngày 16/9/1972, sau 81 ngày chiến đấu không ngừng, quân của ông rút khỏi Thành cổ Quảng Trị.
Trong thời gian đó, hơn 4.000 người lính đã hy sinh, trong đó cả đơn vị của ông Lương có gần 300 người.
Ông Lương sau này vẫn giữ một chiếc la bàn của người bạn đã hy sinh như một kỷ vật để nhớ về đồng đội.
Nghĩ về chiến tranh
Dù thời gian đã lâu, ông Lương vẫn nói rằng:
“Muốn có độc lập và tự do thì phải đánh đổi bằng rất nhiều gian khổ, mất mát và hy sinh.”



