Anh hùng Lao động

Trần Ngọc Sương – Người huyện đội phó hy sinh ở tuổi 23

Trần Ngọc Sương sinh năm 1949 tại xã Tiên Thọ, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Ông nhập ngũ tháng 1/1968 và chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Chỉ trong khoảng bốn năm, ông đã tham gia khoảng 170 trận, trực tiếp chỉ huy đơn vị vượt qua nhiều tình huống khó khăn và được ghi nhận nhiều thành tích chiến đấu. Khi hy sinh, ông đang giữ chức Huyện đội phó huyện Tiên Phước và mang quân hàm Thiếu úy. Riêng ông được ghi nhận tiêu diệt 430 đối phương, trong đó có 47 lính Mỹ, phá hủy 4 xe bọc thép và bắn rơi một máy bay trực thăng theo hồ sơ địa phương. Ông được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất và nhiều lần được tuyên dương Dũng sĩ diệt Mỹ. Ngày 12/5/1972, Trần Ngọc Sương hy sinh trong một trận đánh khi mới 23 tuổi. Ngày 6/11/1978, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông hiện được đặt cho một trường THCS tại Tiên Phước, nơi câu chuyện về ông tiếp tục được giới thiệu cho học sinh địa phương

Tây Ninh14/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Ngọc Sương sinh năm 1949 tại xã Tiên Thọ, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Ông sinh ra ở một vùng quê miền núi của Quảng Nam, nơi cuộc sống người dân gắn với ruộng vườn, núi rừng và những cộng đồng làng xã nhỏ. Nhưng tuổi trẻ của ông diễn ra trong một thời kỳ mà chiến tranh đã ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc sống của người dân địa phương.

Tháng 1/1968, Trần Ngọc Sương nhập ngũ.

Đây là thời điểm chiến tranh tại Quảng Nam đang diễn ra rất căng thẳng. Đối với một thanh niên trẻ, việc bước vào quân đội đồng nghĩa với việc phải nhanh chóng thích nghi với kỷ luật, môi trường chiến đấu và những nhiệm vụ có trách nhiệm rất lớn.

Trần Ngọc Sương trưởng thành rất nhanh trong quân ngũ.

Theo tư liệu của địa phương, từ khi nhập ngũ đến lúc hy sinh, ông đã tham gia khoảng 170 trận chiến. Trong nhiều trận, ông vừa trực tiếp chiến đấu vừa chỉ huy đơn vị vượt qua những hoàn cảnh khó khăn.

Con số 170 trận cho thấy mức độ hoạt động rất cao.

Nhưng điều đáng chú ý hơn là vai trò của ông trong đơn vị.

Ông không chỉ là một người lính trực tiếp thực hiện nhiệm vụ.

Ông dần trở thành một cán bộ chỉ huy.

Một người chỉ huy phải quan tâm đến nhiều người khác ngoài bản thân mình.

Phải nắm tình hình.

Phải tổ chức lực lượng.

Phải duy trì tinh thần của đơn vị.

Và khi hoàn cảnh thay đổi, phải có khả năng đưa ra quyết định phù hợp.

Trần Ngọc Sương được đồng đội đánh giá cao chính ở khả năng đó.

Trong quá trình chiến đấu, ông nhiều lần được giao những nhiệm vụ quan trọng hơn.

Từ một người lính trẻ, ông trở thành cán bộ có vai trò đáng kể trong lực lượng vũ trang huyện Tiên Phước.

Cuối cùng, ông giữ chức Huyện đội phó huyện Tiên Phước.

Đây là một vị trí có trách nhiệm lớn.

Tiên Phước là địa bàn miền núi có vị trí quan trọng ở Quảng Nam. Địa hình nơi đây khá phức tạp, với nhiều vùng núi và thung lũng, khiến hoạt động quân sự và giao thông trong chiến tranh gặp rất nhiều khó khăn.

Một cán bộ địa phương cần hiểu địa bàn rất rõ.

Trần Ngọc Sương sinh ra tại chính Tiên Phước.

Ông hiểu quê hương mình, biết địa hình và gắn bó với cộng đồng địa phương.

Những hiểu biết ấy trở thành một lợi thế lớn trong quá trình hoạt động.

Một trong những điểm nổi bật trong hồ sơ của Trần Ngọc Sương là số lượng chiến công được ghi nhận trong thời gian ngắn.

Theo tài liệu của địa phương, đơn vị do ông chỉ huy đã tiêu diệt hơn 1.000 đối phương, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh. Riêng Trần Ngọc Sương được ghi nhận tiêu diệt 430 đối phương, trong đó có 47 lính Mỹ, phá hủy 4 xe bọc thép và bắn rơi một máy bay trực thăng.

Đây là những con số được ghi trong hồ sơ khen thưởng và tài liệu lịch sử địa phương.

Điều quan trọng khi kể lại những dữ liệu này là hiểu rằng đó là cách các hồ sơ quân sự thời chiến ghi nhận thành tích.

Nhưng phía sau các con số vẫn là một người trẻ tuổi.

Trần Ngọc Sương mới bước vào tuổi hai mươi khi bắt đầu những năm tháng chiến đấu quyết liệt nhất.

Ông trưởng thành ngay trong chiến tranh.

Những kinh nghiệm của ông không đến từ một cuộc sống bình thường mà được hình thành qua từng nhiệm vụ, từng trận chiến và từng lần phối hợp với đồng đội.

Trong quá trình hoạt động, Trần Ngọc Sương nhiều lần được khen thưởng.

Ông được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất và nhiều phần thưởng khác.

Ông cũng 6 lần được tuyên dương danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.

Những danh hiệu ấy cho thấy ông được đánh giá cao không chỉ bởi một chiến công riêng lẻ mà bởi quá trình chiến đấu liên tục.

Điều đáng chú ý là ông vẫn tiếp tục đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn sau mỗi lần được tuyên dương.

Danh hiệu không làm ông dừng lại.

Ông vẫn trở lại với đơn vị.

Vẫn chỉ huy.

Vẫn làm việc cùng đồng đội.

Vẫn bám địa bàn.

Đó là điểm thường thấy ở những người chỉ huy cấp cơ sở trong chiến tranh: họ rất gần với người lính và thực tế địa phương.

Trần Ngọc Sương cũng không đứng ngoài những khó khăn mà đồng đội phải chịu.

Ông trực tiếp tham gia chiến đấu và thường đi đầu trong các nhiệm vụ.

Điều đó giúp ông tạo được niềm tin trong đơn vị.

Một người chỉ huy không thể chỉ yêu cầu người khác làm những điều khó khăn.

Họ cần sẵn sàng chia sẻ phần khó khăn đó.

Qua quá trình hoạt động, Trần Ngọc Sương trở thành một cán bộ được đồng đội tin tưởng.

Nhưng chiến tranh không cho ông nhiều thời gian.

Ngày 12/5/1972, Trần Ngọc Sương hy sinh trong một trận đánh. Khi ấy ông mới 23 tuổi.

23 tuổi.

Đây là điều khiến câu chuyện về ông trở nên đặc biệt.

Ông đã có một vị trí chỉ huy.

Có nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu.

Có nhiều phần thưởng.

Nhưng cuộc đời vẫn dừng lại khi ông chỉ vừa bước qua tuổi đôi mươi.

Nếu sống trong thời bình, tuổi 23 có thể là lúc một người trẻ vừa tốt nghiệp, bắt đầu công việc hoặc xây dựng những kế hoạch đầu tiên cho tương lai.

Trần Ngọc Sương không có cơ hội ấy.

Ông không được chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Không được trở về cuộc sống bình thường ở Tiên Phước.

Không được nhìn thấy quê hương phát triển trong những năm sau chiến tranh.

Điều này làm nổi bật một thực tế rất đau lòng: nhiều người thuộc thế hệ ấy đã hy sinh khi tương lai của họ còn rất dài.

Sau khi Trần Ngọc Sương hy sinh, những đóng góp của ông tiếp tục được đồng đội và nhân dân ghi nhớ.

Ngày 6/11/1978, Chủ tịch nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu được trao sau hơn sáu năm kể từ ngày ông hy sinh.

Đó là sự ghi nhận chính thức đối với những thành tích của ông trong thời kỳ kháng chiến.

Nhưng đối với quê hương Tiên Phước, điều đáng nhớ về ông không chỉ là danh hiệu.

Tên tuổi của ông đã trở thành một phần của đời sống địa phương.

Một trường THCS tại Tiên Phước mang tên Trần Ngọc Sương. Tượng của ông được đặt tại trường và trở thành một điểm gắn với hoạt động giáo dục truyền thống.

Điều này tạo nên một sự nối tiếp rất đáng suy ngẫm.

Một người đã hy sinh ở tuổi 23 nay được nhắc đến trong một ngôi trường.

Những học sinh cùng độ tuổi với ông ngày nay có thể bước vào lớp học, tham gia hoạt động ngoại khóa và tìm hiểu câu chuyện về người anh hùng mà trường mình mang tên.

Sự khác biệt ấy cho thấy chiến tranh và hòa bình đã tạo ra hai cuộc sống rất khác nhau.

Trần Ngọc Sương ở tuổi 23 đang làm nhiệm vụ tại chiến trường.

Một học sinh 15–18 tuổi ngày nay có thể tập trung vào việc học và những ước mơ riêng.

Đó chính là giá trị của hòa bình.

Câu chuyện của Trần Ngọc Sương cũng giúp chúng ta nhìn rộng hơn về những nhân vật lịch sử tại Quảng Nam.

Trong những câu chuyện quen thuộc, người ta thường nhớ đến các chiến dịch lớn hoặc những tướng lĩnh nổi tiếng.

Nhưng ở cấp địa phương, có rất nhiều cán bộ và chiến sĩ đã giữ vai trò quan trọng.

Họ hiểu quê hương.

Họ xây dựng lực lượng.

Họ trực tiếp chiến đấu.

Và họ chịu trách nhiệm bảo vệ cộng đồng của mình.

Trần Ngọc Sương là một trong những người như vậy.

Điều đặc biệt là ông không chỉ có thành tích chiến đấu.

Ông còn có khả năng chỉ huy.

Từ một thanh niên mới nhập ngũ năm 1968, ông nhanh chóng trở thành Huyện đội phó.

Chỉ trong khoảng bốn năm, ông đã đi qua một quá trình trưởng thành mà bình thường có thể cần rất nhiều thời gian.

Đó là một mặt đáng nể.

Nhưng đồng thời cũng là một mặt đau lòng của chiến tranh.

Con người bị buộc phải trưởng thành quá sớm.

Những người trẻ tuổi phải承担 trách nhiệm của người lớn.

Và nhiều người không kịp sống đến tuổi trưởng thành hoàn toàn.

Trần Ngọc Sương là một ví dụ rõ ràng.

Đối với thế hệ trẻ ngày nay, điều đáng học hỏi từ câu chuyện ấy không phải là chiến tranh.

Đó là tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và khả năng làm việc vì tập thể.

Trong thời bình, những phẩm chất ấy có thể được thể hiện bằng những cách khác.

Học tập nghiêm túc.

Giúp đỡ bạn bè.

Có trách nhiệm với công việc.

Biết bảo vệ cộng đồng.

Và không bỏ cuộc khi gặp khó khăn.

Đó là cách phù hợp để tiếp nối những giá trị tốt đẹp từ các thế hệ trước.

Ngày nay, Tiên Phước đã có một diện mạo khác.

Những nơi từng là chiến trường trở thành trường học, đường phố và khu dân cư.

Những đứa trẻ có thể học tập trong bình yên.

Những người trẻ có thể nghĩ về tương lai mà không phải trực tiếp đối mặt với chiến tranh.

Đó là điều mà Trần Ngọc Sương không có cơ hội nhìn thấy.

Vì vậy, mỗi lần tên ông được nhắc tại ngôi trường mang tên mình, câu chuyện về ông không chỉ là một câu chuyện quá khứ.

Nó còn là lời nhắc về giá trị của cuộc sống hôm nay.

Trần Ngọc Sương là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ít được biết đến ngoài Quảng Nam nhưng có một cuộc đời rất đáng nhớ: nhập ngũ năm 1968, tham gia khoảng 170 trận, trưởng thành thành Huyện đội phó Tiên Phước và hy sinh ở tuổi 23. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng năm 1978, và tên ông hiện được đặt cho một trường THCS tại chính quê hương – nơi thế hệ trẻ tiếp tục học tập trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn