TRẦN NGỌC THỔ
Ở tuổi ngoài bảy mươi, mỗi lần nhắc đến mùa Xuân năm 1975, Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ vẫn không giấu được niềm xúc động. Là người trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông luôn coi những ngày tháng Tư lịch sử là ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời binh nghiệp.
Nhập ngũ năm 1966, sau nhiều năm chiến đấu, mùa Xuân năm 1975, ông giữ cương vị Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến của cánh quân thứ năm, được giao nhiệm vụ cùng đồng đội tiến công từ hướng Gò Công, phối hợp với các cánh quân giải phóng Sài Gòn.
Trên đường hành quân, điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là những trận đánh quyết liệt mà còn là nghĩa tình của nhân dân miền Nam. Khi đơn vị vượt sông Vàm Cỏ Tây, hàng trăm người dân đã huy động ghe thuyền giúp bộ đội qua sông an toàn. Đến Cần Giuộc, một bà mẹ nghèo dành cả đàn gà để nấu cơm cho chiến sĩ trước giờ xuất trận. Đi đến đâu, bộ đội cũng được người dân mang nước, chặt dừa, tiếp thêm sức mạnh bằng tình yêu thương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Đặc biệt, ông luôn nhắc về má Tư Bún ở Tiền Giang – người nhận ông làm con nuôi và gọi ông bằng cái tên thân thương "Tám Thổ". Trước ngày đơn vị lên đường tham gia chiến dịch, dù cuộc sống khó khăn, má vẫn bán lúa để ủng hộ bộ đội và dặn: "Nếu đứa nào bị thương thì cứ về ở với má." Tình cảm ấy trở thành nguồn động viên lớn lao đối với những người lính.
Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, ông và đồng đội vỡ òa trong hạnh phúc. Bao năm chiến đấu gian khổ cuối cùng đã đổi lấy ngày non sông thống nhất.
Ông cũng không quên những câu chuyện đầy tính nhân văn trong ngày giải phóng. Có những người dân từng tin vào lời tuyên truyền sai lệch nên sợ hãi bộ đội giải phóng, nhưng khi tiếp xúc, họ mới hiểu các chiến sĩ đều gần gũi, nhân hậu. Chính sự chân thành ấy đã xóa nhòa mọi khoảng cách, nối những con người từng ở hai bên chiến tuyến bằng khát vọng hòa bình.
Đối với Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, tài sản quý giá nhất không phải những tấm huân chương mà là ký ức về đồng đội và nghĩa tình quân dân trong những năm tháng chiến tranh. Đó cũng là sức mạnh góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân năm 1975 và là ngọn lửa yêu nước được ông gìn giữ, truyền lại cho các thế hệ hôm nay.



